Tôi gần như phát điên. Tôi không thể tưởng tượng nổi có một ngày mình lại bị cắm sừng như vậy. Còn nhìn thây cảnh tượng đó ngay trước mắt mình. Đó thật sự là cảnh tượng kinh tởm nhất mà tôi từng thấy. Tôi không hiểu, tôi có chỗ nào không tốt mà con vợ tôi lại có thể ngoại tình. Mà sao nó lại phải ngoại tình với thằng trợ lí của tôi, thằng kém tôi về mọi mặt? Tôi gần như không thể tin vào chuyện gì đang diễn ra. Tôi tự dỗ mình rằng đây chỉ là giấc mơ.
Tôi cam tâm chấp nhận những cuộc yêu cuồng nhiệt với Hằng cũng nằm trong giấc mơ này. Chỉ ước là khi tỉnh dậy, Nhung vẫn là vợ tôi, cô ấy vẫn là người vợ chung thuỷ mà tôi yêu thương. Tôi nhất định sẽ trân trọng cô ấy hơn nũa. Tôi sẽ không bao giờ mơ tưởng đến Hằng. Tôi sẽ không đến nhà Hằng. Tôi sẽ không làm khó Thành, và càng không giới thiệu Thành với Nhung hay Hằng. Làm ơn, đây chỉ là một giấc mơ.
Hằng rót cho tôi một cốc nước mát và ngồi rịt bên tôi, sợ tôi mất bình tĩnh mà làm gì nguy hiểm. Khoảng 10′ sau thì 2 người kia ra phòng khách, quần áo đã chỉnh tề. Cơ thể tôi vẫn run lên bần bật. Tôi không thể khống chế được phản ứng của mình, hoàn toàn khác hẳn với sự tự tin và làm chủ tình huống mà tôi vẫn luôn tự hào. Thành thản nhiên ngồi trước mặt tôi, tự rót cho mình một cốc nước uống. Còn Nhung thì lấm la lấm lét ngồi nép bên cạnh.
– Cậu Thành, cậu về trước đi, tôi có chuyện muốn nói với vợ tôi – Tôi cố gắng bình tĩnh hết sức để đuổi Thành về. Dù tôi chỉ muốn băm vằm cậu ta ra, nhưng ít nhất, tôi cần phải giải toả sự nhục nhã này với vợ tôi, mà tôi thì không muốn thằng chó kia chứng kiến.
– Xin lỗi, đây không phải nhà anh. Chiều nay tôi cũng sẽ nộp đơn xin nghỉ việc ngay lập tức. Anh không phải cấp trên của tôi. Anh không có quyền gì ra lệnh tôi phải làm gì.
Tôi điên quá định nhảy xổ ra đập cho nó một trận nhưng cả Hằng và Nhung đều can lại. Hằng cũng nháy Thành không thêm dầu vào lửa nữa càng khiến tôi hăng máu. Thì ra, chúng nó cho tôi là thằng ngu, Càng nghĩ, tôi càng tưởng tượng xa xôi rằng 2 đứa chúng nó hú hí với nhau rồi cười nhạo sau lưng tôi. Tôi gần như nhảy chồm chồm lên muốn lao vào đấm Thành. Nhưng Hằng cứ ôm rịt lấy tôi còn Nhung thì lấy thân mình ngăn ở giữa không cho tôi động đến tình nhân của cô ta.
– Em xin lỗi anh, anh bình tĩnh đã – Nhung hét lên khẩn thiết
– Được, nào thế cô nói đi, tại sao, tại sao cô lại ngủ với nó? Tôi vừa nghiến rằng vừa nói. Tôi còn cảm nhận 2 răng hàm của tôi vừa run vừa va vào nhau lập cập và một luồng điện buốt lên tận óc.
Nhung thút thít khóc. Nàng nói không nên lời. Tôi thì nẫu hết ruột không biết phải xử trí thế nào. Thành lúc đó vẫn thản nhiên ngồi uống nước, rồi đặt cốc nước xuống vênh mặt tiếp lời.
– Sao phải sợ, em không nói được thì để anh nói.
Nhung vẫn khóc thút thít, kéo tay Thành ra bộ ngăn cản. Thành giật tay về rồi tỏ rõ bộ mặt hống hách.
– Bời vì anh không biết làm chồng. Anh không làm cô ấy thoả mãn như tôi…
– Mày im đi – Tôi sửng cồ lên.
– Không tin, anh có thể hỏi cô ấy.
– Có thật không? Cô nói với nó như thế hả? – Tôi sẵng giọng quát Nhung.
Nhung vẫn khóc sướt mướt rồi gật đầu. Tôi như rơi xuống 18 tầng địa ngục. Vợ tôi, lên giường với thằng khác và chê tôi không biết làm tình ư? Tôi không thể tin nổi, tôi không thể chấp nhận được. Tại sao lại có chuyện như vậy được? Bao nhiêu người đàn bà đã rên rỉ trên giường tôi, bao nhiêu trong số họ không thể thoát khỏi cơn mê mệt tôi mang đến mà nhớ đến chồng. Vậy mà ngay vợ tôi lại tìm kiếm điều đó ở thằng đàn ông khác? Tôi không tin. Đây không thể là sự thật.
– Từ bao giờ? – Tôi nghiến răng hỏi.
Nhung nuốt nước bọt đến ực một cái rồi run giọng trả lời
– Từ lần anh đi công tác HCMC cách đây mấy tháng.
Lòng tôi chợt đau thắt, những ngày đó, tôi cũng đã phản bội Nhung. Tôi nhớ rồi, lúc tôi gọi điện về, Nhung đã ấp úng và hơi hổn hển.
– Có phải cô đưa nó về nhà không? – Tôi vừa hỏi vừa lườm Nhung cháy mắt
Mặt Nhung tái mét, nước mắt rơi và gật đầu. Tôi điên tiết quát tháo.
– Cô nghĩ gì mà làm như thế hả? Cái giường đó của vợ chồng mình, ảnh cưới của vợ chồng mình còn treo ở đấy…
Tôi không thể kiềm chế, giơ tay tát Nhung một cái thật mạnh.
– Cô nghĩ gì mà làm như thế hả? Cái giường đó của vợ chồng mình, ảnh cưới của vợ chồng mình còn treo ở đấy…
Tôi không thể kiềm chế, giơ tay tát Nhung một cái thật mạnh. Thành lập tức xông vào đẩy tôi ra. Tôi nhìn sang Thành:
– Tôi đối xử với cậu không tệ, tại sao cậu lại làm thể?
Thành nhún vai:
– Gậy ông đập lưng ông thôi. Anh đã làm thế với người khác thì cũng phải lường trước sẽ có ngày có người làm thế với anh chứ.
– Ý mày là gì?
– Đừng tưởng không ai biết những việc anh đã làm. Chắc anh gạ gẫm nhiều phụ nữ có chồng quá nên không nhớ hết. Để tôi nhắc cho anh biết, chị họ tôi tên là Minh. Có một đêm đi liên hoan công ty, anh đã chuốc say anh rể tôi, còn cưỡng đoạt chị tôi.
Tội hơi giật mình, thì ra Thành là em của Minh.
– Tôi không cưỡng đoạt chị cậu.
– Phải, tôi quên. Anh chỉ cưỡng chế để chị tôi không phản kháng được rồi kích thích để chị tôi đành buông mình thôi đúng không? Thế thì anh nên hỏi Nhung xem cô ấy đã van xin tôi cho vào như thế nào…
– Im di – Tôi cắt ngang những lời bẩn thỉu của Thành vì không thể nghe thêm nữa.
– Haha. Sao thế? Lúc anh làm chuyện đó với chị tôi hay những người phụ nữ khác, sao không thấy anh ghê tởm? Khốn nạn hơn nữa, là anh làm chuyện đó trước mặt chồng chị ấy đang ngủ say, ngay trên cùng 1 giường. Phải, sau đêm đó, chồng chị ấy không hề biết gì, nhưng chị ấy tôi đã không thể tha thứ cho mình. Chị nói thật hết mọi chuyện với chồng.
Nếu chồng tha thứ thì 2 người tiếp tục sống, nếu không, chị cũng chấp nhận gánh chịu tội lỗi của mình. Nhưng cả 2 anh chị đã không thể ở lại bên nhau. Mấy đứa con cũng không muốn nhìn mặt mẹ. Chị yêu chồng, nhưng đã bị tên đê tiện là anh làm nhục. Anh phá hoại cả gia đình người ta.
– Vì vậy cậu cũng quyết tâm phá hoại gia đình tôi? Cô thấy chưa? Nó đưa cô lên giường để trả thù tôi. Cô nhục nhã chưa? (Tôi quay sang Nhung gào thét như để cho hả sự nhục nhã của chính mình chứ không phải cô ấy)
– Anh đừng có làm cô ấy nao núng. Tôi yêu cô ấy thật lòng. Tôi không đê hèn làm cái việc như anh đã làm. Chuyện của anh và chị tôi là tình cờ tôi biết được gần đây.
– Chẳng phải vì mày không thể hạ bệ được tao trong công ty nên mới gạ gẫm vợ tao sao? Mày…(Tôi chưa kịp nói hết câu mà cũng không đủ bình tĩnh để ăn nói cho rõ ràng như thường ngày, thì Thành đã chen vào)
– Không phải ai cũng chỉ biết ghen ăn tức ở như anh đâu. Anh tự hào bao nhiêu chiến tích sát gái mà ngay đến vợ mình cũng không biết chiều. Anh bắt cô ấy ở nhà, nên lúc nào trong đầu cô ấy cũng có tư tưởng rằng cô ấy kém cỏi. Cô ấy luôn nghĩ anh ra ngoài có gái, về nhà chỉ để trả bài thôi nên cô ấy nghĩ mình không quyến rũ. Tôi nhìn thấy điều đó, vì thế tôi luôn cảm thông cho cô ấy. Những lần anh đi công tác, anh có biết trước khi đến nhà Hằng, cô ấy thường vào bar uống một li không? Tôi lúc nào cũng là người uống cùng cô ấy.
Rồi cái lần đó, anh đi HCM. Tôi biết đêm đó anh có gái. Kennick đã hỏi tôi anh thích loại gái nào mà. Chính tôi là người chọn cô gái đó cho anh đấy. Anh có hài lòng không? Chắc anh cũng không biết toàn cảnh màn mây mưa của các người đều được ghi lại.
Mặt tôi tái đi. Tôi thật sự không ngờ đến tình huống này. Nếu clip này lộ ra ngoài, tất cả mọi thứ của tôi sẽ mất hết.
– Tôi mang clip đó cho Nhung. Khỏi phải nói, cô ấy đã đau lòng thế nào. Và tôi đã ở bên cạnh an ủi cô ấy, bằng cả tâm hồn và thể xác. Cám ơn cái clip của anh, cũng cho tôi bài học khá khá (Thành cười rất đểu giả).
Tôi suýt nữa thì đập cả cốc nước vào đầu Thành, nhưng Hằng vẫn giữ chặt tay tôi. Nhung vẫn ngồi khóc.
– Cái clip đó đâu?
– Em thấy không? Trong lúc này, anh ta vẫn chỉ quan tâm đến cái clip – Thành quay sang nói với Nhung. Nhung có vẻ cũng hơi ngỡ ngàng, ngừng khóc và nhìn tôi.
– Nhung đã phản bội anh, cô ấy cảm thấy có lỗi nên đã yêu cầu tôi huỷ cái clip để giữ danh dự cho anh. Tất nhiên tôi yêu cô ấy thật lòng nên tôi đồng ý với cô ấy. Chúng tôi qua lại với nhau và đã lên kế hoạch để ở bên nhau lâu dài.
– Như vậy nghĩa là sao? – Tôi ngỡ ngàng quay sang hỏi Nhung.
– Nghĩa là cô ấy chuẩn bị để li hôn với anh. Cô ấy yêu tôi, chứ không yêu anh.
– Em nói đi, có thật không?
Nhung đã nín khóc, gật đầu:
– Em xin lỗi. Em biết đã phản bội anh là không đúng. Nhưng em không muốn sống với một người có đời sống tình dục phức tạp như vậy. Em chỉ cần một người cho riêng mình.
Nhung quay sang nắm lấy tay Thành trước mặt tôi khiến trái tim tôi tan nát. Còn Thành thì hả hê cười và ôm Nhung vào lòng. Tôi không biết cậu ta có yêu Nhung thật lòng không nhưng cậu ta thắng rồi, cậu ta đã hạ nhục tôi không ngóc đầu dậy được như tôi đã từng hạ nhục anh rể cậu ta.
Bỗng dưng tôi có một cảm giác chơi vơi đến kỳ lạ. Cứ như thể thân thể tôi đang bay bổng, cố gắng níu lấy một thứ gì đó để giữ cho mình không trôi dạt đi nữa, nhưng tay tôi cũng như không khí vậy, không làm thế nào để chạm vào bất kỳ một thực thể nào khác. Cái cảm giác bất lực đó một cách cuốn
cuống quýt đó, có ai có thể hiểu và chia sẻ cho tôi lúc này.
Bỗng dưng tôi có một cảm giác chơi vơi đến kỳ lạ. Cứ như thể thân thể tôi đang bay bổng, cố gắng níu lấy một thứ gì đó để giữ cho mình không trôi dạt đi nữa, nhưng tay tôi cũng như không khí vậy, không làm thế nào để chạm vào bất kỳ một thực thể nào khác. Cái cảm giác bất lực đó, có ai có thể hiểu và chia sẻ cho tôi lúc này.
– Anh đưa em về thu xếp đồ đạc, em dọn tạm qua chỗ anh ở chờ thủ tục li hôn. Anh ta là con cáo trong tình trường, anh không muốn anh ta lại động đến em.
Thành nói rồi kéo tay Nhung đứng lên và rời đi. Tôi như vô thức túm lấy tay Nhung giằng lại, nhưng Thành đã xông vào đẩy tôi ngã xuống ghế. Tôi như tượng đá vô cảm ngồi trơ ở đó. Tôi không còn bất kì một cảm xúc nào có thể gọi tên để miêu tả tâm trạng của mình. Có lẽ chỉ 1 từ: trống rỗng. Đau đớn quằn quại quá khiến người ta không còn cảm giác. Tôi vuc mặt khóc trong lòng bàn tay mình. Hằng ôm tôi vào lòng vỗ về. Tôi chỉ còn Hằng thôi. Tôi ôm Hằng thật chặt như bấu víu lấy pháo cứu sinh cuối cùng. Tôi cũng không biết làm thế nào mà mình vẫn sống sót những ngày sau đó.
Thủ tục li hôn nhanh chóng được hoàn thành vì Nhung muốn vậy còn tôi cũng chẳng có lí do gì để trì hoãn. Trước lúc chính thức li hôn, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được tin nhắn hình ảnh họ thân mật do Thành gửi. Cuộc sống của tôi như địa ngục khi cứ cố tưởng tượng người phụ nữ của mình, vợ mình đang vui vẻ trong vòng tay người khác.
Tôi tìm đến Hằng để giải toả mỗi lần như thế. Hằng dùng cả lời nói và thân thể để xoa dịu tôi. Nhưng sao tôi vẫn thấy chưa đủ. Cái cảm giác thất bại này thật khó chịu. Tôi chơ vơ và cảm thấy lạc lõng. Tôi sợ tôi sẽ chỉ có một mình. Tôi đã từng có rất nhiều người phụ nữ, nhưng không ai trong số họ muốn ở bên tôi cả. Tại sao vậy? Chỉ có Hằng. Hằng nói yêu tôi, yêu từ lần đầu tiên gặp. Có lẽ định mệnh của tôi là Hằng? Trong lúc bấn loạn vì cuộc hôn nhân thứ 2 cũng đổ vỡ, tôi ngỏ lời muốn lấy Hằng làm vợ. Trước sự ngỡ ngàng của tôi, Hằng từ chối. Hằng nói yêu tôi, nhưng chuyện của tôi với Nhung còn chưa nguôi ngoai, Hằng không muốn chỉ là kẻ thế chân.
Hơn nữa, dù sao 2 người họ cũng là bạn, chúng tôi lấy nhau ngay như thế không được hay lắm. Tôi cũng thấy những điều nàng nói là hợp lý, nên tạm gác lại. Tôi muốn Hằng dọn đến ở chung với tôi, Hằng cũng không muốn, nói khi nào danh chính ngôn thuận hẵng hay. Vậy là tôi vẫn đêm nằm lẻ bóng. Những lúc nhớ Hằng, tôi đến với Hằng thôi.
Một thời gian sau, nỗi đau trong tôi cũng giảm bớt. Tôi nghe nói Nhung đã lấy Thành. Thật lòng, tôi đã từng ước Thành sẽ bỏ rơi Nhung, để Nhung hối hận và dằn vặt vì đã phản bội người chồng như tôi. Tôi hơi buồn bực khi biết chuyện của họ lại kết thúc có hậu. Tuy vậy, tôi cũng chẳng làm được gì. Thành được tuyển vào một công ty lớn và có tiếng, vị trí cũng khá tốt khiến tôi càng ghen tức. Tôi thúc giục Hằng muốn chúng tôi kết hôn để người khác không dị nghị là tôi bị vợ bỏ theo trai, họ lại đang sống hạnh phúc nữa. Nhưng tôi không hiểu sao Hằng vẫn khất lần. Hằng nói không cảm nhận được tình yêu của tôi nên vẫn chưa muốn cưới. Tôi chán nản không biết phải làm thế nào.
Một cuối tuần tôi mang xe đi rửa bên cạnh một khách sạn lớn. Trong lúc chờ đợi, tôi đi bâng quơ vào khách sạn thì thấy cổng hoa chào cưới. Có lẽ một đám cưới nữa sắp diễn ra ở nơi tráng lệ này. Tôi chưa bao giờ có được một đám cưới đẹp thế này. Đám cưới đầu tiên là lúc tôi còn chưa có tiền. Đám cưới thứ 2 vì gia đình Nhung chẳng có ai đến chúc phúc nên chúng tôi cũng chỉ làm đơn giản. Nó rất khác với cảnh nhộn nhịp vui tươi lộng lẫy của cái đám cưới mà tôi đang tình cờ nhìn thấy.
Cả 2 họ dường như đều rất mãn nguyện. Một giàn nhạc mini ở ngoài phòng cưới chơi những bản nhạc xưa. Các ông, các bà lớn tuổi hò nhau hát những bài tiền chiến. Tôi ngồi ở ghế salon của khách sạn và nhìn về phía đám cưới đó. Đó là đám cưới viên mãn nhất mà tôi từng thấy. Tôi đã dự nhiều đám, nhưng quan khách chỉ đến ăn và đi rất nhanh. Nhưng đám cưới này, dường như tất cả mọi người đều rất vui vẻ, rất hưởng thụ, rất đón chờ. Tôi mỉm cười giá mà mình cũng có một đám cưới như thế.
Tiếng xì xào từ ngoài sảnh khách sạn, có bóng váy trắng lấp ló, chắc là cô dâu chú rể đến rồi. Tôi cũng rất tò mò muốn biết cặp đôi trông thế nào mà lại may mắn có được ngày vui trọn vẹn đến thế này. Và tôi đã vô cùng ân hận vì sự tò mò của mình. Đó là Ngọc và Thu. Nàng đẹp như tiên nữ giáng trần, lộng lẫy và thanh thoát trong chiếc váy cưới rực rỡ. Ngọc mặc một bộ complê trắng, thanh tú và lịch lãm. Họ tay trong tay tiến gần vào trong lễ đường. Tất nhiên tôi không thể vào trong. Tôi cố tránh đi vì thấy một vài đồng nghiệp cũ.
Tôi không muốn gặp ai bất cứ lúc này, càng không muốn gặp trong khung cảnh này tại thời điểm này. Tôi đứng ngoài và nghe bên trong vọng ra những lời giới thiệu, nhưng tiếng cười. Tôi nghe họ trao nhau lời thề hôn nhân. Đám cưới đẹp như mơ của họ như xoáy thêm vào nỗi đau của tôi. Họ đã gặp và yêu nhau cũng đã hơn 20 năm rồi. Tại sao tôi không có một tình yêu như thế? Tôi đã từng nghĩ se hạnh phúc với Nhung, tại sao nàng lại phản bội tôi? Tôi nhớ lại lời Ngọc nói “chỉ có tình yêu chân thành mới mang lại tình yêu chân thành”. Chẳng lẽ tôi còn chưa đủ chân thành sao?
Tôi như bị thúc giục bởi đám cưới của Ngọc và Thu, lấy xe chạy thẳng đến nhà Hằng. Hằng ngạc nhiên thấy tôi. Tôi ôm chầm lấy nàng thật chặt.
– Anh muốn lấy em làm vợ. Sao em vẫn không đồng ý?
– Vì anh không yêu em.
– Anh có tình cảm với em, thế còn không đủ sao?
– Tình cảm có nhiều loại lắm anh ạ, nhưng tình yêu chỉ có 1 thôi. Nếu anh chỉ có tình cảm với em, thì mình sẽ lại đi theo vết xe đổ của Nhung, anh sẽ lại ra ngoài tìm cái mới mẻ, còn em lại buồn rầu và dễ dàng rơi vào vòng tay người khác.
– Anh hứa sẽ không như thế nữa. Chuyện của Nhung đã dạy cho anh một bài học. Em nghĩ anh sẽ mắc sai lầm lần thứ 2 sao?
– Anh không hiểu. Vấn đề là khi anh không yêu hết lòng, anh rất dễ buông mình.
– Vậy, em có hết lòng với anh không?
Hằng hít một hơi, thở dài rồi quay sang phía tôi.
– Em muốn thành thật với anh.
Tôi quay sang nàng. Tôi cũng biết, nàng yêu tôi, nhưng hết lòng…tôi không chắc. Dù vậy, tôi ước gì điều tôi nghĩ là không đúng. Nhưng tôi đã sẵn sàng nghe nàng nói.
…
Còn tiếp…
Bình luận