– BLĐ không sợ những người làm việc lâu năm phật ý mà bỏ việc sao? Một thằng nhãi ranh thì nói ai nghe?
– Tôi cũng nghĩ ở cái chi nhánh này, chỉ có Tiến là thích hợp để làm trưởng chi nhánh, cả đại lý và nhân viên đều nể phục.
Tôi hơi xuôi xuôi về lời khen của Vân. Tôi cũng tự trấn an mình, có lẽ đó chỉ là lời đồn. BLĐ không ngu ngốc giao cả một thị trường quan trọng cho một thằng sinh viên không có kinh nghiệm. Có khi, thằng nhãi đó chỉ là thực tạp sinh thôi cũng nên. Tôi chắc chắn sẽ khiến nó bẽ mặt. Ở cái chi nhánh này, tôi là người có uy tín nhất.
Vân tắm rửa qua loa rồi ra về. Nàng nói từ tuần sau, chúng tôi cứ coi như chưa có ngày hôm nay. Tôi không chắc lắm, tôi nghĩ chính nàng sẽ tìm đến tôi, sớm thôi.
Tôi dành ngày chủ nhật để đi mua sắm quần áo mới, cắt tóc tỉa tót lại một chút. Tôi muốn xuất hiện đĩnh đạc nhất trước mặt thằng nhóc đó. Tôi không thể bỏ bao công sức ra cho người khác hưởng.
Tôi tình cờ nhìn thấy Thu đứng lớ ngớ ở khu Tràng Tiền. đang định dừng xe bắt chuyện với nàng và gợi ý làm xe ôm cho nàng nếu nàng cần đi đâu đó, thì thằng bạn trai của nàng xuất hiện, trên tay cầm 2 cây kem ốc quế. Nàng vui sướng đón lấy một cây và tiện thể cắn trộm một cái phía bên cây còn lại. Thằng kia nhìn nàng đầy âu yêm, cộc trán nó và trán nàng rồi họ vừa dắt tay nhau đi vừa ăn kem. Tôi thèm cái cảm giác mình là người đang nắm tay nàng kia.
Bình luận