Tôi quay sang nhìn Dung, tôi không muốn nghĩ nữa, nếu không tôi sẽ điên mất. Tôi quần nhau với Dung mệt nghỉ cả ngày hôm đó như một liều thuốc phiện giúp tôi không phải nghĩ đến Thu. Trái với sự đau khổ của tôi, thì Dung lại rất khoái chí vì nàng nghĩ dù tôi dành tình cảm cho người khác nhưng vẫn không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của cơ thể nàng.
Hôm sau là cuối tuần, tôi nhận được tin nhắn của một đồng nghiệp ở công ty: Vân. Nàng hơn tôi 6 tuổi nhưng cũng có ý với tôi. Nàng không đẹp nhưng ăn nói khéo léo. Nàng đã có chồng và sinh được một cô con gái, nhưng khi có bầu, nàng bị cảm và sinh ra cháu bé bị thiểu năng. Khỏi cần phải trình bày nhiều, tôi cũng biết nàng có một gia đình không hạnh phúc. Có lẽ một phần là do đứa con khiến cuộc hôn nhân của nàng bế tắc, vì nghe nói nàng không sinh được nữa. Chồng nàng theo như nàng kể, là người tử tế, dù nàng không thể sinh con nữa nhưng cũng vẫn yêu thương gia đình, không lăng nhăng bồ bịch. Tuy vậy chồng nàng không tâm lý, không biết xoa dịu nàng lại rất khô khan. Hàng ngày sống với người chồng ít nói, chăm sóc đứa con không chịu lớn, nàng rất mệt mỏi và chán nản. Tôi hiểu, nàng thiếu thốn tình cảm. Vì vậy nàng rất gần gũi với tôi, vì tôi tâm lý lại khéo ăn nói. Trước mặt mọi người chúng tôi như một cặp bài trùng làm việc ăn ý như chi em thật sự. Tôi cũng gọi nàng là “chị” xưng “em”. Nhưng tôi biết, nàng mong chờ hơn thế ở tôi. Trước hết là sự cảm thông và chia sẻ như một người bạn tri kỷ. Sau đó, thầm kín là chuyện chăn gối. Khi nàng kể về người chồng khô khan của mình, tôi hiểu nàng ngầm nói rằng anh ta kho khan trong cả chuyện vợ chồng. Dù vậy, tôi cũng chưa bao giờ chạm đến nàng. Dù sao, chúng tôi cũng làm việc chung, tôi không muốn có chuyện phức tạp. Hơn nữa, nàng cũng không phải là người đẹp đến nỗi khiến tôi bất chấp dị nghị trong công ty.
Vân nhắn tin hỏi thăm tôi ốm đau ra sao, rằng ở công ty hôm trước có vài việc quan trọng xảy ra vậy mà tôi không có mặt. Thật lòng mấy ngày qua tôi cung không quan tâm lắm đến chuyện công ty, vì tôi đang mải nghĩ đến Thu. Nhưng vì tôi đang rất hy vọng trong vài năm tới tôi sẽ được cất nhắc thăng chức lên lãnh đạo, nên tôi cũng rất tò mò không biết chuyện gì xảy ra và có ảnh hưởng đến mình không. Vân nhắn tin như vậy, tôi đoán có lẽ có liên quan đến tôi. Tôi trả lời Vân lịch sự rồi hỏi có chuyện gì. Vân nói chuyện này không bàn qua điện thoại được, nên muốn đến nhà thăm tôi và tiện thể nói chuyện luôn. Tôi đồng ý. Bỗng dưng tôi có cảm giác Vân đang cố tình tạo ra tình huống để chúng tôi ngã vào nhau.
Sự đau khổ tôi đang phải chịu đựng vì chuyện với Thu khiến tôi điên dại như muốn phá đời. Tôi muốn nếm trải vợ của người khác, cái cảm giác mình cướp được vật đã là của người ta, có lẽ sẽ xoa dịu tôi phần nào. Vì vậy, tôi cũng sẵn sàng nếu Vân mở lời.
Tôi dọn qua loa nhà cửa, trải lại ga giường thơm tho rồi đặt một bông hồng trên giường trong trường hợp cần dùng đến. Tôi mặc quần đùi và áo phông mỏng. Đúng, hình như tôi không đẹp trai nhưng trông rất kích. Có tiếng chuông cửa. Tôi bình thản ra mở. Vân nhìn thấy tôi thì hơi sững người, rồi bình luận:
– Chưa bao giờ thấy thầy Tiến ăn mặc bỗ bã thế này.
– Nếu chị muốn thì lúc nào cũng có thể nhìn thấy – Tôi gợi mở.
– Thầy nói thế người ta hiểu lầm đấy.
– Kệ người ta, chị hiểu thế nào mới là quan trọng.
Vân không nói gì tiếp theo. Tôi biết, nàng đã nhận được tín hiệu. Vấn đề bây giờ là nàng có dám đưa chân hay không thôi.
Tôi đưa tay chạm nhẹ trên eo Vân như để hướng nàng vào nhà. Bình thường thì đó chỉ là một cử chỉ gallant, nhưng tôi cảm nhận Vân giật bắn. Tôi biết, nàng sắp không kìm được mình. Tôi rót nước cho Vân, rồi ngồi đối diện thoải mái. Tôi thoáng thấy nàng nhìn xuống phía thân dưới của tôi rồi rất nhanh cố gắng đảo mắt nhìn lên mặt tôi. Trông nàng hơi lúng túng. Tôi cười thầm. Phụ nữ thật buồn cười, có những ham muốn tầm thường nhưng lại cố tỏ ra thanh cao.
– Nhà thầy cũng thoải mái nhỉ.
– Chị muốn đi thăm quan một lượt không?
– Ừ cũng được.
Tôi dẫn nàng qua xem phòng bếp, toilet rồi vào phòng ngủ. Khi nàng nhìn thấy trên giường để một bông hồng, nàng gần như bất động. Và chuyện gì xảy ra sau đấy có lẽ tôi không cần phải nói nhiều.
Tôi dẫn nàng qua xem phòng bếp, toilet rồi vào phòng ngủ. Khi nàng nhìn thấy trên giường để một bông hồng, nàng gần như bất động. Và chuyện gì xảy ra sau đấy có lẽ tôi không cần phải nói nhiều. Tôi không phải lo gì về tránh thai vì tôi biết nàng không thể sinh con. Tôi cũng biết nàng là gái ngoan nên cũng không chung chạ với ai khác. Vì vậy, tôi rất thoải mái và yên tâm.
Xong việc, nàng nằm vật ra cạnh tôi.
– Chị đói đến thế cơ à? – Tôi hỏi trêu nàng
– Đây là lần đâu tiên tôi biết thế nào là lên đỉnh.
Tôi ngạc nhiên nhỏm dậy chống tay lên nhìn nàng. Nàng đưa tay vuốt vuốt vô định trên mặt tôi:
– Sau khi sinh con Linh, chúng tôi không quan hệ nữa. Mà trước đó, anh ấy cũng chưa bao giờ thoả mãn tôi, anh ấy không bao giờ dạo đầu. Tôi cũng từng nghĩ cuộc đời một người đàn bà như tôi thế là hết. Tôi không bao giờ nghĩ đến việc chung đụng với ai khác hay lấy người khác vì anh ấy là một người chồng tốt, người bố tốt. Mà tôi cũng chẳng có cảm hứng với ai. Cho đến khi Tiến xuất hiện. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Tiến, tôi đã muốn chuyện này. Tôi đã rất xấu hổ với bản thân mình. Nhưng ngày qua ngày, chúng mình nói chuyện tâm đầu ý hợp, Tiến biết quan tâm để ý đến người khác, lại tâm lý. Tôi nghĩ mình cũng chẳng làm gì sai khi có một tri kỉ. Nhưng tôi không ngờ, người đàn bà tầm thường trong tôi cứ ngày một kêu gào khi thấy Tiến. Toi biết Tiến cũng là người đàng hoàng nên chẳng bao giờ có ý định phá hoại gia đình Tiến. Chỉ là dạo này tôi biết gia đình Tiến tan vỡ… nhiều lúc tôi cũng rất cần được giải toả…Tôi rất tin Tiến.
– Em hiểu.
– Nhưng chỉ hôm nay thôi. Sau hôm nay, cứ coi như không có chuyện gì được không?
Tôi nhìn Vân, thấy thật nực cười. Phụ nữ vẫn là phụ nữ. Tôi vẫn cố diễn bộ mặt cảm thông và thương xót. Chúng tôi vần nhau 1 lần nữa. Vân gào thét và thốt ra những lời tục tĩu khi phần con xâm chiếm hết cả đầu óc nàng, trái ngược hẳn với hình ảnh “chị Vân” đứng đắn chững chạc hàng ngày.
Sau cơn mây mưa, chúng tôi nằm trên giường. Vân lấy chăn che thân thể trần trụi của mình. Có lẽ ý thức của nàng đã bắt đầu trở lại. Tôi rít một hơi thuoc rồi buông lời hỏi:
– Ở công ty hôm qua có chuyện gì vậy?
– À, có một lãnh đạo tập sự được cử từ nước ngoài về, sẽ làm việc tại chi nhánh Hà Nội trong 6 tháng. Nghe nói cậu ta còn rất trẻ, có thành tích học tập xuất sắc và rất được lòng ban lãnh đạo ở hội sở chính. BLĐ muốn đào tạo cậu ta thành lãnh đạo tại Việt Nam. Cậu ta chưa tốt nghiệp đại học nhưng nghe nói rất có tiếng ở Mỹ với những dự án và ý tưởng táo bạo. Tôi nghĩ sẽ ảnh hưởng đến Tiến. Chẳng phải Tiến cũng nhắm đến cái vị trí trưởng chi nhánh trong mấy năm tới sao? (Trưởng chi nhánh của công ty tôi mới nghỉ việc. Hiện tại chi nhánh Hà Nội do TGĐ chỉ đạo trực tiếp, nhưng ông rất ít khi có mặt tại VN)
Tôi trầm tư suy nghĩ một chút, rít thêm một vài hơi.
– Tại sao lại có một thằng oắt con từ trên trời rơi xuống như thế? Chưa tốt nghiệp đại học thì lãnh đạo thế chó nào được – Tôi hơi mất bình tĩnh vì cảm thấy cuộc sống thật không công bằng. Tôi cố gắng bao nhiêu năm qua mà không bằng 1 thằng nhóc con chưa tốt nghiệp, chưa có kinh nghiệm làm việc, chỉ học giỏi sao?
– Tôi cũng không rõ lắm. Thứ 2 cậu ta sẽ đến ra mắt.
Bình luận