– Nhìn đôi trẻ đến tôi cũng muốn yêu thêm lần nữa – Bác bán nước lại bình luận.
Tôi nhìn họ đi khuất dần về phía đầu đường. Tôi lấy xe đuổi theo, đi sau họ quan sát. Họ vẫn tíu tít kể chuyện nói cười. Có lúc đuổi bắt trêu đùa nhau, có lúc tình cảm dịu dàng với nhau. Tôi theo họ đến trước một ngôi nhà nhỏ gần Giảng Võ. Người ra mở cửa là một phụ nữ trung niên. Bà ta nhìn thấy họ thì ríu rít mừng rỡ:
– Thu đấy à, vào đi con. Hôm trước bác làm mứt gấc gửi mẹ, con ăn thử chưa?
– Dạ con chào bác. Mứt ngon lắm bác ạ. Con ăn hết một nửa rồi. Còn phải làm gì không ạ?
– Không phải làm gì hết. Bác vừa rán nem xong rồi. Nhiệm vụ là ăn hết chỗ nem đấy thôi. Bác pha cả bát nước mắm không tỏi cho con rồi đấy.
– Còn nhiệm vụ nữa là lấy tớ – chàng trai nói chen vào.
– Lấy cái đầu cậu ý – nàng giơ tay cốc lên trán cậu ta.
Họ đi vào nhà mà tôi vẫn cảm giác nghe thấy tiếng nói cười vui vẻ. Cảnh gia đình hạnh phúc, tình yêu viên mãn đó, tôi cũng đã từng mơ ước nhưng chưa bao giờ chạm được tới. Tôi càng khó chịu, thất vọng và ganh ghét. Tại sao ông trời lại bất công, tại sao trên đời lại có những con người may mắn đến thế. Tại sao có người có tất cả, còn có người không có gì trọn vẹn như tôi. Tôi điên cuồng ghen tị với hạnh phúc của họ. Nàng không thể là của ai khác ngoài tôi. Tôi không thể để mất nàng được. Chỉ có thằng điên mới không cố gắng để chiếm lấy nàng. Người yêu thì sao chứ? Ngay cả đã kết hôn rồi tôi cũng không từ bỏ ý định chinh phục nàng. Chẳng phải tôi cũng đã từng có một đời vợ sao?
Tôi gần như không thể giữ được bình tĩnh, phóng xe như một thằng vừa nốc thuốc kích thích trên đường. Hình ảnh họ gần gũi yêu đương nhau ám ảnh tôi không dứt. Cả chiều hôm đó tôi không làm được việc gì nên hồn. Cả đêm đó tôi cứ dằn vặt thao thức, tôi phải làm gì để có được nàng? Thằng con trai kia đúng là rất có điều kiện, đúng là hợp đôi với nàng, nhưng thế thì sao? Nó cũng chỉ là một thằng trẻ con mặt búng ra sữa, làm sao có thể so sánh với người từng trai như tôi, làm sao đa tài hiểu biết nhiều lĩnh vực như tôi. Hơn nữa, ở công ty tôi được mọi người trong vọng. Rất nhiều đại lý khen tôi lên mây. Tôi chắc chắn mình là một người nổi trội. Và tôi biết, tôi chắc chắn là một người tình tuyệt vời. Tôi tin là nếu có cơ hội, nàng cũng sẽ không dứt được khỏi những mê mệt tôi đem đến cho nàng. Nhưng nàng không giống những đại lý, những người phụ nữ mà tôi từng gặp. Nàng không dễ dãi, thậm chí tôi còn có cảm giác nàng rất giữ kẽ trong quan hệ khác giới. Hình như, nàng muốn dành tất cả bản thân mình cho một mình chàng ta thôi. Tôi thật sự không ngờ, với những gì tôi biết về nàng, nàng lại thản nhiên biểu lộ những cái ôm, những nụ hôn với cậu ta ngay chốn đông người như vậy.
Cơn ghen đang hành hạ tôi điên cuồng. Tôi cần phải giải toả. Tôi nhắn tin cho Dung muốn gặp mặt. Hôm sau tôi xin nghỉ ốm, và đợi Dung ở nhà (lúc này tôi đã thuê nhà ở ngoài một mình). Tôi đặt hết sự thèm thuồng khát khao với nàng trên người Dung, tưởng tượng rằng tôi đang được thưởng thức thân thể ngọc ngà của nàng. Cảm xúc tột đỉnh và lần đầu tiên tôi có một cám giác thật khác. Một cảm giác thoả mãn ngập tràn không phải thể xác mà là trong tâm hồn. Tôi lờ mờ đoán rằng đó chính là hạnh phúc thật sự. Tôi yêu Thu quá mất rồi. Tôi phải làm gì? Tôi sẽ chết mất nếu nàng thuộc về người khác.
Thấy tôi có phản ứng khác lạ, Dung châm một điếu thuốc, nằm bên cạnh hỏi chuyện:
– Trông anh rất giống như đang thất tình. Phải lòng cô nào rồi à?
Tôi cũng châm một điếu rồi suy tư, không trả lời Dung ngay.
– Vừa rồi anh rất khác. Em rất thích. Có phải anh nghĩ em là cô ấy không?
Tôi vẫn không trả lời, chỉ đốt thuốc. Trang cũng rít một hơi thở ra lùm khói rồi cảm thán:
– Chà em rất tò mò muốn biết ai mà lại có thể khiến thầy Tiến của chúng ta tương tư như thế này.
Bình luận