– Thầy thật là ác.
– Sao lại ác. Tôi làm cho Minh sung sướng còn gì. Đừng nói với tôi, Minh không thích.
Minh im lặng. Còn tôi thì hả hê và rời đi.Hôm sau chúng tôi chạm mặt ở chỗ ăn sáng. Minh tránh mặt tôi còn tôi vẫn tỏ ra thản nhiên như không có việc gì. Chồng Minh vẫn bình thản, anh ta không hề biết chuyện xảy ra đêm qua, rằng vợ mình đã ân ái điên cuồng với một thằng đàn ông khác ngay trên chiếc giường mình đang nằm. Tôi nhếch miệng cười khi nghĩ đến việc đó. Ngay lúc này tôi thấy Thu và Ngọc đi vào. Họ đang cầm trên tay một con diều. Tôi tránh không nhìn họ. Tôi căm ghét chứng kiến hạnh phúc của họ.
Nhưng ngày sau đó, tôi có trò chơi mới là gạ tình những đại lý nữ đã có chồng. Tôi thích chinh phục những người luôn tỏ ra có một gia đình hạnh phúc. Tất cả bọn họ, đều quằn quại sung sướng trên giường của tôi. Tôi tự hỏi, đàn bà có phải chỉ chung thuỷ cho đến khi họ có cơ hội để phản bội hay không?
Sau 6 tháng, tình hình kinh doanh của công ty khả quan trông thấy, nhân viên đại lý hứng khởi làm việc. Ngọc cũng đến lúc rời đi. Tôi biết, sau khi tốt nghiệp, chắc chắn cậu ta sẽ nắm giữ vị trí này một cách chính thức. Vì vậy, tôi cũng bắt đầu tìm việc mới. Tôi không muốn làm việc dưới trướng cậu ta. Tôi không muốn xếp sau cậu ta. Nhân viên tổ chức một buổi liên hoan chia tay Ngọc. Bọn đàn ông chúng tôi cũng uống kha khá. Tôi cũng hơi ngà ngà nên tự dưng lại thành thật với lương tâm mình. Tôi ngồi cạnh Ngọc, hỏi chuyện:
– Làm thế nào mà cậu cưa được cô gái xinh đẹp giỏi giang như thế? Có mánh khoé gì không chỉ cho bậc đàn anh nào. Cậu không sợ mất sao?
Tôi thật sự muốn biết, Ngọc đã dùng cách nào mà khiến Thu không bao giờ muốn rời xa. Thu dành cho cậu ta tất cả như thể họ là định mệnh của nhau vậy. Ngọc cười, vỗ vai tôi:
– Em dùng tình yêu anh ạ. Thứ duy nhất có thể mang đến tình yêu của một người là tình yêu chân thành. Nếu anh dùng mánh khoé, cô gái đó có thể ngả vào vòng tay anh, nhận lời yêu anh hay gì gì đó, nhưng trái tim nàng sẽ chỉ thuộc về anh trong một lúc. Nàng sẽ nhanh chóng lại ngả vào vòng tay người khác với mánh khoé cao siêu hơn.
Tất nhiên, Thu vô cùng xuất sắc, em cũng đã từng sợ mất Thu. Anh không biết đâu, hồi cấp 3, số đuôi theo nàng dùng lá trên rừng đếm cũng không hết. Bọn nó suốt ngày tặng hoa, tặng quà, làm thơ, viết nhạc đủ thứ. Nhưng, duyên mà anh, nàng lại chọn em. Em chỉ có thể cố gắng hết sức mình để xứng đáng với tình cảm của nàng.
– Nhưng nàng thì chỉ có một, nên chỉ có 1 người sở hữu được nàng – Tôi nói đầy buồn bã.
– Anh đừng dùng từ sở hữu. Không ai có thể sở hữu ai cả. Con đường duy nhất tiến vào trái tim một người con gái tốt là sự chân thành. Nếu đã chân thành mà anh vẫn không thể mở cửa trái tim nàng thì không còn cách nào khác. Đừng cố gắng chiếm giữ. Em với Thu, ngoài tình yêu, chúng em còn có tình thương, tình nghĩa, tình thân. Em chỉ mong cô ấy hạnh phúc nhất có thể dù người mang lại hạnh phúc ấy là ai đi nữa. May mắn thay em lại chính là người đó. Còn cô ấy, cô ấy trong trắng và tinh khiết lắm, nên cô ấy rất chung thuỷ.
Vấn đề ở đây là cô ấy không cần phải cố gắng để chung thuỷ. Cô ấy đi theo lời trái tim mình, thì tự khắc sẽ chung thuỷ. Em biết hiện giờ có nhiều phụ nữ có chồng, yêu chồng nhưng vẫn ngoại tình, vì họ đi theo dục vọng chứ không phải trái tim. Họ có thể lên giường với người khác nhưng tình yêu lại dành cho chồng mình. Em cũng không hiểu sao lại có những người đàn ông làm việc đó với phụ nữ có chồng. Thay vì tự hào vì gạ gẫm được nhiều phụ nữ, sao họ không thấy xấu hổ vì mình thật ra giống như công cụ tình dục của những phụ nữ đó thôi?
Tôi giật mình nghe Ngọc nói, cứ như thể cậu ta cố ý nói cho tôi nghe vậy. Tôi trầm tư suy nghĩ. Phải. Hình như tất cả bọn họ đều tôn sùng tôi ở trên giường, nhưng sau đó, họ vẫn có người khác để yêu thương. Họ không yêu tôi, họ chỉ thích chung đụng với tôi mà thôi, bởi vì tôi cũng chưa bao giờ dùng trái tim để đối xử với họ.
Sau khi Ngọc quay trở lại Mỹ 2 tháng thì tôi tìm được công việc mới và rời công ty. Tôi cũng không bao giờ cố gắng để gặp lại Thu, dù tôi biết, tình yêu tôi dành cho nàng có lẽ sẽ không bao giờ phai. Không ai có thể so sánh với nàng trong mắt tôi. Tôi cố gắng làm việc và chăm chỉ tìm hiểu nhiều lĩnh vực. Tôi bắt đầu gặt hái được một số thành công nhất định, thu nhập cũng tăng cao. Lúc này tôi đã gần 40 tuổi.
Trong một lần đi làm việc với ngân hàng để đàm phán khoản tín dụng, tôi gặp Nhung. Nhung gợi toi nhớ rất nhiều đến Thu. Nhung cũng xinh xắn, trông đàng hoàng giản dị. Tất nhiên cái thần thái cao sang thì Nhung không có, nhưng Nhung cũng trẻ trung, có học thức và một công việc ổn định. Cư tự nhiên như thế, tôi phải lòng Nhung. Nó không mãnh liệt như tình cảm tôi dành cho Thu, nhưng dịu dàng êm đềm.
Tôi theo đuổi Nhung và đối xử với nàng chân thành nhất có thể. Lúc đầu, nàng hơi cự tuyệt vì biết tôi đã từng có một đời vợ và con riêng. Nhưng tôi vẫn kiên trì theo đuổi nàng, có mặt và không quản ngại giúp đỡ nàng những lúc khó khăn, lắng nghe những tâm sự của nàng, và thật lòng tôi không đòi hỏi gì ở nàng hết. Tôi đã nghĩ, kể cả nàng không chấp nhận tôi, tôi cũng không thù oán gì. Tôi chỉ muốn một chút thảnh thơi trong lòng mình, tôi không muốn thù hằn ganh ghét tị nạnh hay bứt rứt vì không đạt được những gì mình muốn nữa. Những cảm xúc đó tôi trải qua hết rồi. Nên tôi cảm thấy yêu mến nàng, thì tôi thể hiện là tôi yêu mến. Tôi không dùng thủ đoạn, không dùng mánh khoé, không lên kế hoạch gì nữa, tôi cứ để cảm xúc của mình dẫn đường thôi.
Có lẽ Ngọc đúng, sau một thời gian tôi cứ đi bên nàng dịu dàng như thế, nàng chấp chận tình cảm của tôi. Nửa năm sau đó thì chúng tôi làm đám cưới. Tôi vỡ oà trong hạnh phuc vì dù cuộc đời lỡ dở nhưng vẫn có thể tìm được một người con gái tốt như Nhung làm vợ. Tôi yêu thương và chiều chuộng nàng như một vật báu trên tay. Tôi mua một căn hộ nhỏ để chúng tôi ở riêng. Rút kinh nghiệm của cuộc hôn nhân trước, tôi không muốn có bất kì sự bất tiện nào cho Nhung khi phải sống với bố mẹ chồng.
Nhung là cô gái ngoan, biết điều nên cũng luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi. Tôi nghĩ mình kiếm được thu nhập cũng khá, mà công việc hiện tại của Nhung phải làm ngoài giờ quá nhiều nên cũng xót nàng. Ngoài ra, tôi cũng nghe nhiều câu chuyện ngoại tình trong ngành này (Nhung làm ngân hàng). Chẳng phải tôi không tin Nhung, nhưng tôi là thằng có kinh nghiệm rồi, lỡ mà Nhung cũng sẽ gặp 1 thằng như tôi ở ngoài thì sao? Vì vậy, tôi bàn với Nhung nghỉ việc ở nhà hưởng thụ, hoặc thích thì lấy ít vốn mà mở cửa hàng gì đó. Nhung có vẻ không muốn nghỉ việc lắm, nhưng sau khi nghe tôi rủ rỉ thì cũng đồng ý. Huống chi, nàng có một người bạn chí cốt, Hằng, đang bán hàng online, nàng cũng có thể góp phần.
Bình luận