Tất nhiên tôi biết ngoại hình tôi đã rất chênh lệch với nàng, cần rất nhiều thứ khác để nàng chú ý đến tôi. Tôi xúi thằng em họ tôi cưa bạn nàng, và sắp xếp những buổi đi chơi nhóm của 4 chúng tôi. Những buổi nói chuyện đó toàn là 2 chúng tôi nói với nhau, vì 2 người kia không đủ kiến thức để bàn luận. Nàng có vẻ cũng thoải mái với tôi hơn một chút. Tôi cảm thấy thế. Nhất cự li, nhì tốc độ, tôi nhắn tin và tâm sự với nàng dồn dập. Nàng thì lúc trả lời lúc không. Tôi định ra chiêu “độc” mà bọn con trai hay làm, là tạo cho nàng 1 thói quen ngày nào cũng nhận tin nhắn của tôi, rồi tôi “tạm dừng” để nàng cảm thấy nhớ và phải chủ động nhắn lại. Sau khi nhắn tin dồn dập, tôi ngừng một vài ngày. Tôi khá tự tin nàng sẽ chủ động hỏi thăm tôi. 1 ngày, 2 ngày, 4 ngày, cả tuần mà nàng chẳng nhắn khiến tôi hơi thấy tự bẽ bàng với mình. Cùng lúc đó tôi lại lo lắng. Nàng ngời ngời thế kia, không có tôi, chắc cũng có ối thằng cứ quẩn quanh vây lấy nàng, thiếu đi tôi cũng có sao đâu. Thế là tôi lại chủ động liên lạc lại. Kế hoạch đầu tiên thất bại.
Kế hoạch 2, tôi thấy nàng vừa nhạy cảm lại nhẹ nhàng nên nghĩ nàng dễ mềm lòng. Một buổi tối tôi hẹn nàng ra uống nước. Nàng từ chối nhưng tôi đã chờ ngay trước cửa nên nàng đành nhận lời. Lúc đó nàng đang ở nhà cô bạn kia và thằng em họ tôi xui cô bạn đó thuyết phục nàng. Chắc vì vậy nàng mới đồng ý đi uống nước với tôi. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nàng mặc váy. Một cái váy bó dài đến đầu gối, tay trần. Tôi choáng với làn da mướt mịn, bờ vai tròn trắng nõn nà của nàng. Nàng muốn ngồi ngay quán bên cạnh nhà nhưng tôi muốn đi xa một chút để được đèo nàng nên tôi nằng nặc nói có quán nước hay lắm muốn đưa nàng tới. Nàng có vẻ không muốn nhưng thấy tôi nì nèo nên đồng ý. Tôi phát hiện ra điểm yếu của nàng: cả nể.
Nàng ngồi sau xe tôi mà ngồi cách xa tôi cả mét. Chắc nàng không muốn động chạm. 2 tay nàng bám rất chắc vào yên xe nên dù tôi đã cố tình phanh gấp vài lần, nàng cũng không chạm vào tôi một chút nào. Chúng tôi ngồi trên một quán nước ở hồ Tây, view ở đây rất đẹp rất riêng tư và yên tĩnh. Tôi nghĩ nàng sẽ cho rằng tôi là người có tâm hồn thì mới thích ngồi ở đay. Thật không ngờ, nàng là khách quen của quán này. Cũng không sao, chỉ chứng tỏ chúng tôi là 2 tâm hồn đồng điệu.
Tôi dùng cách khéo léo nhất để kể cho nàng về cuộc hôn nhân tan vỡ của mình cùng đứa con tôi rất mực yêu thương nhưng không được chăm sóc. Nàng có hơi chút bối rối, có lẽ vì tôi đã có vợ mà lại tâm tình riêng tư với nàng như vậy. Tuy nhiên, tôi biết, tôi đã đánh trúng điểm yếu của nàng. Nàng tỏ ra thông cảm và thương tâm với câu chuyện của tôi, rằng tôi đàng hoàng đứng đắn chẳng làm gì sai, nhưng tính tình vợ tôi trái khoáy lại ghen thái quá nên không làm sao cứu vãn được cuộc hôn nhân. Tôi biết nàng tin tôi. Một bước tiến nữa tới gần nàng. Tôi biết sớm muộn gì nàng cũng biết quá khứ của mình, chi bằng cứ nói ra, lái đi theo hướng có lợi cho mình, nàng sẽ tiếp nhận chuyện theo hướng tôi là người bị hại, thậm chí còn đánh giá cao vì tôi đã rất trung thực với nàng.
Đêm đó gió mát trăng thanh, ngồi trong quán nước dưới ánh đèn xanh, nàng đẹp ma mị động lòng người. Tôi chỉ muốn ôm lấy nàng mà hôn ngấu nghiến. Tôi đưa nàng về sau một lúc nói chuyện. Tối đó, nàng chủ động nhắn tin cho tôi “Em nghĩ rằng vợ thầy vẫn yêu thầy nên mới như vậy. Thầy nên tiết chế cái tôi của mình và hàn gắn gia đình để con thầy có đủ bố mẹ”. Lời lẽ của nàng là khuyên nhủ tôi trở về với My, đáng lẽ ra tôi nên thấy buồn và thất vọng, nhưng tôi lại thấy mừng, vì điều này nghĩa là tôi đã không còn là một thằng xa lạ như rất nhiều thằng khác đang theo đuổi nàng. Nàng bắt đầu cảm thông cho tôi.
Sau đó tôi cố tình thiết kế nhiều tình huống để nàng tự rút ra kết luận rằng tôi là một người đàn ông tốt, giỏi giang, đĩnh đạc và hiểu biết hiếm có. Tôi cũng bắt đầu thoải mái bày tỏ cảm xúc dành cho nàng, cứ coi việc nàng ở bên cạnh tôi là việc đương nhiên. Tôi biết nàng đã rất gần với tôi. Tôi cũng đâu có tệ mà, phải không? Tôi đi đâu đó đều nhắn tin kể chuyện với nàng. Tuy rằng nàng chẳng bao giờ rất nhiệt tình nhắn tin với tôi, nhưng nàng cũng không hoàn toàn im lặng. điều đó nghĩa là tôi cũng có cơ hội. Tôi tự nhiên gọi nàng là “bà xã” rồi kể với nàng. Nàng luôn nhẹ nhàng bảo tôi đừng tự nhận như thế. Nhưng tôi biết, tôi cứ tấn công như vũ bão, nàng sẽ chẳng thể trụ nổi lâu. Nàng quá ít va chạm xã hội và kinh nghiệm ứng phó với những thằng lõi đời như tôi. Nàng đã gần như con cá nằm trên thớt.
Tôi cố tình làm một cú quyết định để nàng đổ cái rụp. Ngày nào tôi cũng để trong giỏ xe nàng 1 nhành lan với một lời nhắn yêu thương nhung nhớ. Nàng nhắn tin nói tôi đừng làm như vậy nữa. Nhưng tôi hiểu ý con gái nói đừng làm vậy nữa nghĩa là cứ tiếp tục đi. Tôi càng mở cờ trong bụng. Sau 1 tháng tặng hoa lan cho nàng, tôi ngừng hẳn. Tôi bặt vô âm tín không nhắn tin cho nàng. Tôi biết lần này, nàng chắc chắn sẽ phải chủ động liên lạc với tôi. Tôi không tin nàng có thể chịu đựng được việc bị bơ đi như thế sau 1 khoảng thời gian dài được tôi cung phụng bằng những hành động cử chỉ lãng mạn. Nói thật, tôi không ngại cung phụng nàng. Không giống như những người con gái trước đây tôi theo đuổi, tôi cung phụng họ vì tôi nghĩ đó là việc phải làm để có được họ. Nhưng với nàng, tất nhiên tôi biết tôi ở thế yếu, nhưng tôi có cảm giác mãnh liệt muốn được chiều chuộng nàng một cách tự nguyện. Những đêm tôi ao ước được ôm nàng để hít hà mùi cơ thể nàng, vuốt ve da thịt nhẵn nhụi của nàng. Tôi gần như quằn quại vì khao khát nàng, không phải cái khao khát thuần tuý dục vọng, mà là khao khát được nâng niu âu yếm nàng. Tôi biết, tôi đã yêu nàng rồi. Có lẽ, nàng là người đầu tiên mà tôi thật sự yêu.
Đến ngày thứ 3, nàng nhắn tin cho tôi nói muốn gặp tôi. Tất nhiên tôi còn làm cao, dây phải kéo căng thêm một chút nữa thì giật về càng mạnh. Tôi nói bận rồi khất lần với nàng vài phát mới đồng ý. Vẫn cái quán ở hồ Tây đó.
Lúc tôi đến, nàng đã ở đó rồi. Nàng ngồi ở tầng cao nhất nên chẳng có ai. Nàng đang nhắn tin với ai đó, trên môi vẫn nở nụ cười. Tôi thấy hơi ghen vì nghĩ có thằng nào khác nhắn tin mà khiến cười dễ chịu như thế. Tôi hơi cắn cảu ngồi xuống ghế. Tôi biết cá đã cắn câu, nên chẳng cần câu nệ. Thậm chí hơi lạnh nhạt một chút sẽ khiến nàng càng cuồng si hơn. Nàng ngẩng mặt lên nhìn thấy tôi, nở một nụ cười “ngoại giao” như thường ngày và nói chờ nàng một chút. Nàng nhắn nốt tin nhắn rồi đặt máy xuống bàn và nhìn tôi cười, hỏi toi uống gì v.v…Nhìn nàng hôm nay rất xinh đẹp. Nàng mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng. Dưới ánh đèn xanh trông nàng thanh thoát như một nàng tiên. Khuôn mặt trắng muốt, 2 mắt long lanh và bờ môi đỏ mọng khiến tôi khao khát muốn ngấu nghiến.
Tôi gọi nước rồi hỏi thăm nàng vài câu vớ vẩn. Sau khi phụ vụ mang nước lên và biết là sẽ không ai làm phiền chúng tôi nữa, tôi bắt đầu một nhát quyết định. Tôi thề là hôm nay nàng sẽ đổ rụp, hôm nay tôi sẽ là người chiến thắng.
– Thu gọi tôi ra đây có chuyện gì vậy? Tôi tưởng Thu không quan tâm tôi thế nào.
Nàng hơi lúng túng khi tôi đặt vấn đề bằng cách chất vấn như thế. Thấy nàng lúng túng, tôi càng hả hê. Nàng đã vướng lưới tình của tôi, tôi sẽ hành nàng thừa sống thiếu chết và khiến nàng yêu tôi đến phát điên như tôi đang yêu nàng vậy. Nàng thở dài một hơi, rồi lại mỉm cười vẫn dịu dàng như thế:
– Em không ngốc. Em biết thầy có tình cảm với em.
– Thu đừng gọi tôi là thầy nữa được không. Tôi nói nhiều lần rồi.
– Cũng chỉ là một câu gọi thôi. Thầy từng dạy tiếng Anh cho em nên em gọi thầy cũng là phải lẽ mà.
Tôi bắt đầu hơi cáu. Nàng còn chơi trò gì đây. Nàng nhớ tôi và gọi tôi ra gặp mặt thì cứ nỏi thẳng ra, sao còn giả vờ chối làm gì.
– Tôi gọi em là bà xã, thì em gọi tôi là ông xã là được rồi.
Nàng hơi thộn mặt ra vì cách nói áp đặt của tôi. Tôi thích dùng kiểu nói này, khiến người ta vô hình bị cuốn theo mình. Tất nhiên tôi biết nàng sẽ không gọi tôi là “ông xã” bây giờ, nhưng tôi ép như thế khiến nàng sẽ cảm thấy dễ dàng hơn để gọi tôi là “anh” chứ không phải “thầy” nữa, vì dù sao nó còn dễ hơn chán gọi bằng “ông xã”. Sau một phút bối rối, nàng lấy lại bình tĩnh:
– Em nghĩ là thầy hiểu lầm. Thầy đừng ăn nói sỗ sàng như thế.
Tôi càng bực mình hơn. Nàng thích tôi rồi mà vẫn còn đỏng đảnh từ chối. Chẳng phải gọi tôi ra để thổ lộ hay sao. Tôi cười khẩy:
– Thu có dám nói là Thu không yêu tôi, không có tí tình cảm gì với tôi không?
Nàng hơi đực mặt ra. Tôi đoán là nàng không dám. Nàng có vẻ không biết nói dối, nên chắc chắn không thể tự dối lòng mà nói ra như thế được. Thoáng chốc, nàng khoanh 2 tay để trên bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi biết nàng sắp thổ lộ. Tôi mở cờ trong bụng và chuẩn bị đón nhận, tôi sẽ được hôn lên đôi môi kia, đôi môi đáng ao ước kia. Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi và mở lời:
Em không yêu thầy. Em không có tình cảm nam nữ với thầy.
+ Cái này là lời bình riêng của em, không có trong chuyện gốc. Trong câu chuyện này, thì 1 trong những câu nói ấn tượng nhất đối với em là câu nói này của nhân vật Thu: “Em không yêu thầy. Em không có tình cảm nam nữ với thầy”.
Em không yêu thầy. Em không có tình cảm nam nữ với thầy.
Nàng nói giọng lạnh tanh, còn tôi thì chết trân. Nàng có thể tự lừa dối mình giỏi như vậy sao?
– Tôi không tin. Thu đang tự lừa dối mình. Tôi biết Thu có tình cảm với tôi. Có lẽ Thu thấy cuộc sống quá khứ của tôi phức tạp nên mới tự dối mình.
– Em nghĩ người tự dối mình là thầy. Em rất cảm thông với hoàn cảnh của thầy, nhưng tình cảm nam nữ thì không. Hôm nay em nhắn thầy ra đây để nói rõ với thầy. Em không ngốc. Em biết thầy đang lợi dụng Hoa (bạn nàng) để tiếp cận em. Hoa đang buồn về chuyện tình cảm của mình, thầy đừng lợi dụng người khác như thế.
– Tôi không tin là Thu không hề yêu tôi một chút nào.
Nàng bật cười, gần như khinh bỉ (tôi nghĩ vậy)
– Thu đừng coi thường tôi
– Em chưa bao giờ coi thường thầy, cũng như chưa bao giờ coi thường ai. Chính thầy là người tự coi thường mình.
Tôi không thể chấp nhận được việc nàng đang nói. Rõ ràng là nàng yêu tôi nhưng lại cố tình nói những lời xa lánh tôi.
– Thu lớn rồi. Tình cảm của mình thì phải tự đấu tranh. Đừng vì chút khó khăn mà buông bỏ như thế.
– Em nói từ nãy đến giờ thầy không hiểu sao. Em chưa bao giờ có tình cảm với thầy. Em có người yêu rồi.
+ Cái này không có trong truyện gốc, nhưng sau khi kết truyện em có vài câu muốn nói với anh toimuonduocyeu.
– Thu nói dối, có người yêu rồi sao còn rỗi rãi đi tập hát tập nhảy như vậy?
– Người yêu em đang đi du học
Tôi bất chợt nghĩ đến khoảng thời gian bên Malai của mình rồi cười ngạo nghễ chế giễu nàng.
– Người yêu Thu 100% là có người khác bên đó. Bởi vì chẳng tội gì. Tôi đã từng đi du học tôi biết. Thằng con trai chẳng mất gì cả. Phải cực kỳ chín chắn và bản lĩnh mới vượt qua được. Người như tôi sẽ không gặp được lần thứ 2. Thu và bạn trai cũng chưa có ràng buộc gì, tại sao người ta phải giữ?
Tôi nói giọng hiểu biết và trai đời nhất có thể. Như là khuyên nhủ Thu đừng mù quáng yêu thàng bạn trai kia nữa, còn có yêu tôi hay không cũng không sao. Ít nhất tôi cần phải bác bỏ lí do mà nàng từ chối tôi. Nhưng, trái với suy nghĩ của tôi rằng nàng sẽ lung lay, nàng chỉ mỉm cười, nhìn tôi rất “thương hại”:
– Em không biết những người thầy gặp là ai, nhưng em có rất nhiều bạn bè là nam giới đang du học, và tất cả bọ họ đều chung thuỷ. Ai em cũng có quyền nghi ngờ nhưng bạn trai em thì không.
– Thu có tự tin quá không? Thu còn ngây thơ lắm. Bọn con trai mới lớn, đối với chúng nó thì bản năng là quan trọng nhất.
Nàng lại nhìn tôi nản lòng:
– Em không hiểu môi trường sống của thầy thế nào mà lại khiến thầy nhìn mọi việc tiêu cực như thế. Em rất tin tưởng người yêu mình. Chúng em sống xa nhau thật, em sẽ phải chờ đợi 4 năm thật, nhưng em thấy rất vui. Trái tim chúng em gần gũi nhau là được. Có lẽ thầy không hiểu, tình cảm của bọn em còn gắn bó hơn cả tình yêu. Bọn em quen nhau và lớn lên cùng nhau. Không có sự kiện nào trong cuộc sống là không có nhau. Nhiều lúc em cũng tự hỏi, vụ nổ Big Bang liệu có phải chỉ có mục đích duy nhát là tạo ra người ấy và để 2 đứa gặp được nhau trên đời. Em đoán là nếu thầy đã từng trai qua tất cả những kỉ niệm như chúng em, thầy sẽ không bao giờ nghĩ muốn ở bên một ai khác nữa. Em không biết thầy lấy đâu ra ý nghĩ rằng em yêu thầy. Em xin lỗi nếu một vài biểu hiện của em có thể khiến thầy hiểu lầm hay nghĩ xa xôi, nhưng em đối với thầy cũng giống như em đối với những người bạn khác. Em không có tình cảm nào hơn thế.
Nàng nói một mạch với tôi cũng giống như nói với chính mình. Nàng không giấu giếm tình yêu sâu nặng và nỗi nhớ nhung da diết dành cho bạn trai ngay trước mặt tôi. Nàng tự hào vì nàng được chờ đợi tình yêu của mình. Còn với tôi, cái cách mà nàng miêu tả tình yêu và những kỉ niệm của mình giống như là nàng đang xỉ nhục tôi vậy, như cười nhạo tôi không có nổi một tình yêu chân chính cho mình mới phải đi ngộ nhận của người khác. Tôi thấy buồn cười cho nàng, nàng quá mơ mộng và ngây thơ. Rồi tôi xem nàng sẽ xử lý như thế nào nếu tôi cứ tấn công như vũ bão. Rồi xem cả thằng bạn trai của nàng có thật sự chung thuỷ với nàng không. Tôi cũng đã từng ở trong hoàn cảnh đó nên tôi biết. Có hơn 1 năm như tôi đa không chịu nổi, nói gì đến 4 năm. Tôi không thể tin được. Tuy vậy, để giữ chút sĩ diện cho mình, tôi cũng cứng rắn đáp trả nàng:
– Nếu Thu nói vậy thì tôi xin lỗi đã ngộ nhận nhé. Nhưng mà nói thật tôi thấy thương Thu. Tin tôi đi, bạn trai Thu chắc chắn đang hoặc sẽ có người khác, chỉ là Thu có biết hay không thôi.
Nàng điềm đạm nhìn tôi, lắc đầu thở dài rồi xách túi đứng lên. Lúc nàng quay đi, tôi vô cùng tức giận. Tôi cảm giác cái tôi của mình bị tổn thương. Tôi đã nghĩ nàng sa vào lưới tình của tôi và cuộc gặp mặt này của chúng tôi để nàng bày tỏ lòng mình. Vậy mà nàng lại thản nhiên kể chuyện tình yêu của mình cho tôi nghe như thể tôi là thằng dở hơi cu bám đuôi nàng vậy. Tôi chạy theo ôm chầm lầy nàng từ sau lưng
Bình luận