Mọi người về nhận phòng, ai nấy đều rât ưng ý và khen ngợi Ngọc chu đáo. Trong phòng còn có thiệp chào mừng rằng đây là một kì nghỉ để tỏ lòng biết ơn của công ty vì những nỗ lực trong công việc của nhân viên. Trên bàn có 2 chiếc vòng phát quang và mảnh giấy dặn dò tối nay nhớ đeo đến bữa tiệc. Tôi hơi bất ngờ. Tôi không biết Ngọc cũng biết làm những việc thế này.
Tôi đang loay hoay cùng một số nhân viên khu resort lắp điện cho sân khấu thì thấy Ngọc cùng một số nam nhân viên trẻ mặc đồ bơi đứng trên bể. Lúc này mới có 3h chiều. Trông Ngọc không cao to vạm vỡ nhưng khá rắn rỏi, tự tin. Rồi một hình ảnh hút mắt tôi. Thu đang tiến lại gần bể bơi trong bộ bikini màu phấn hồng. Nàng nổi bật với làn da trắng như sứ. Tóc nàng đã buộc gọn gàng. Đi cùng nàng là một số nữ nhân viên khác cũng đang mặc đồ bơi. Có lẽ lúc nãy tôi không tập trung nên không biết nhóm độc thân đã ủ nhau đi bơi.
Nàng vừa tiến lại gần bể vừa làm một vài động tác khởi động. Nàng không có thân hình bốc lửa, nhưng thon gọn và mềm mại, nữ tính đến lạ thường. Nàng đang đi khoan thai thì khựng lại, có vẻ như nhìn thấy Ngọc đang đứng trên mép bể. Nàng tăng tốc rồi lao rất nhanh đến đẩy Ngọc xuống hồ bơi, rồi tự mình nhảy xuống. Tất cả mọi người ồ lên cười vang rồi vỗ tay ầm ầm. Nhưng rồi tất cả đểu im lặng khi nhìn thấy họ bơi đôi. Tôi chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào khiến cho mình muốn ngắm nhìn hơn thế. Họ lướt với nhau như 1 cặp cá heo, lúc thì lượn vòng quanh nhau, lúc thì bơi song song trên dưới quấn quýt với nhau.
Mọi người đứng trên bờ sau phút há hốc mồm kinh ngạc, tất cả vừa vỗ tay hò hét huýt sáo cổ vũ. “Đẹp đôi quá! Như vận động viên ý nhỉ!” – Anh nhân viên đang lắp loa cùng tôi cảm thán. Tôi thẫn thờ. Tôi không muốn tin rằng mình không còn cơ hội. Chẳng qua họ đã gắn bó với nhau rất lâu rồi nên mới ăn ý như vậy. Tôi cũng có thể tạo nên những thói quen mới cho nàng chỉ gắn liền với tôi, miễn là nàng cho tôi cơ hội.
Họ dừng màn bơi đôi trong tiếng vỗ tay của mọi người. Tất cả nhảy ùm xuống cùng nhau ríu rít. Người thì bơi, người thì bàn luận. Một lúc, tôi thấy Ngọc bế nàng đặt lên thành bể, nàng cúi xuống hôn chàng ta một cái rồi rời đi. Chàng ta ở lại tiếp tục bơi cùng đồng nghiệp. Lòng tôi đau như cắt khi thấy họ âu yếm gần gũi nhau như vậy. Tôi lợi dụng lúc mọi người không để ý, chạy về phía nàng đang đi.
– Thu!
Nàng ngoái đầu lại theo tiếng gọi của tôi.
– Thầy ạ.
Tôi nhìn nàng âu yếm. Khuôn mặt nàng thanh thoát dịu dàng khiến người ta chỉ muốn đặt lên đó những nụ hôn.
– Tối nay tôi sẽ giới thiệu tiết mục nhảy cổ điển. Tôi có thể mời Thu nhảy 1 bản không?
Nàng tỏ ra hơi ngạc nhiên về lời đề nghị của tôi.
– Em hy vọng là thầy đang nói đùa. Vì lời đề nghị này không được phù hợp lắm.
Tôi ngượng ngùng bẽ bàng, không biết đáp lại câu hỏi vặn của nàng thế nào, đành gật đầu. Nàng mỉm cười rồi rời đi.
6h tất cả mọi người tụ tập ngoài sân rộng. Sân khấu đã chuẩn bị xong. Tiệc buffet cũng đã được chuẩn bị. Mọi người lục tục lấy nước uống và nói chuyện phiếm. Mấy đứa trẻ con chạy nhảy đuổi nhau chí choé. Tất cả đều ăn mặc rất đẹp, giống như một buổi dạ vũ thật sự. Ai cũng đeo trên tay mình vòng phát quang khiến buổi tiệc lung linh ấn tượng đến mức nhân viên khu resort đều lơ là công việc hương ra phía chúng tôi theo dõi.
Tôi thấy mọi người vỗ tay thì nhìn ra hướng đó và thấy Ngọc trong bộ complê trắng và Thu trong chiếc váy satin châm gối màu ngà, trông họ rất tình cảm. Tôi gần như muốn phát điên khi chứng kiến cảnh đó. Lan(co bé lễ tân) đi ra phía tôi, giật míc trong tay tôi và nói muộn rồi, phải bắt đầu thôi.
– Xin mọi người chú ý lên sân khấu ạ.
Tất cả mọi người lục tục hướng về phía sân khấu. Tôi đang loay hoay tự dưng lại thành đứng trơ ra, không cầm mic nên lùi về phía sau cánh gà.
– Mọi người thấy thế nào ạ?
“Rất tuyệt”, “Rất thoải mái” “Rất vui vẻ”, “Rất đói” rồi tiếng cười rộ lên.
– Vâng, tôi biết. Nhưng trước khi lấp đầy cái bụng rỗng của mình, tôi xin mời chủ bữa tiệc ngày hôm nay lên phát biểu vài lời. Và các vị nhớ rằng, sở dĩ chúng ta có căn phòng đẹp thế này, được ăn đồ ăn ngon thế này là nhờ có nhân vật ấy. Xin mời GĐ Ngọc có vài lời – Tất cả vỗ tay rào rào, tiếng huýt sáo vang lên váng cả óc.
– Cám ơn chị Lan. Thật ra tôi chẳng làm được gì mấy nên không dám nhận lời chia sẻ vừa rồi của chị Lan. Tất cả những gì anh chị được hưởng ngày hôm nay là bởi vì anh chị đã làm việc rất chăm chỉ. Đó là anh chị trả công cho chính mình chứ không phải tôi. Thậm chí tôi còn phải cảm ơn anh chị vì đã trả lương cho tôi mới đúng. – Tiếng cười vang rần khắp sân.
– Vì vậy, hãy ăn hết mình, chơi hết mình, vui hết mình vì anh chị xúng đáng được như vậy. Cheers – Ngọc giơ li rượu cầm trong tay. Tất cả mọi người đồng loạt hô “cheers”.
Chờ mọi người ăn uống sau khoảng nửa tiếng, tôi quyết định thể hiện. Tôi cầm mic và lên sân khấu bắt đầu phô diễn bản thân mình.
– Chào các anh chị – Tất cả quay hướng ra phía sân khấu. Ánh mắt tôi thì hướng về Thu. Nàng đẹp quá, thánh thiện như một nàng tiến giáng trần.
– Chắc các anh chị đã ăn hòm hòm rồi. Sau đây tôi xin giới thiệu màn trình diễn văn nghệ do chính các nhân viên của chúng ta trình bày. – Cả sân vỗ tay rầm rầm – Tiết mục đầu tiên, để khởi động, tôi xin tặng anh chị một bài hát “Nếu em là người tình”.
Lại một tiếng vỗ tay rầm rầm nữa vang lên. Tôi cất tiếng hát chăm chút nhất có thể, vừa tự chơi đàn vừa nhìn nàng đắm đuối. Tất cả tâm tư tình cảm tôi đặt hết trong bài hát. Nhìn từ trên xuống mới thấy nàng nổi bật thế nào, như một tia sáng từ mặt trăng chiếu xuống giữa đám đông tù mù. Khi tôi vừa hát xong và tiếng vỗ tay còn chưa dứt thì tiếng Lan lại vang lên.
– Cảm ơn thầy Tiến. Bài hát rất hay, còn ai ở đây cũng biết thầy hát hay rồi – Mọi người cười ồ lên – Các anh các chị, tôi được biết GĐ của chúng ta nhảy cổ điển rất đẹp.
Tiếng reo hò ầm ĩ đầy hứng khởi từ phía dưới. Tự nhiên tôi cảm giác mình như người thừa đứng trên sân khấu. Tôi giận con bé Lan kinh khủng. Tại sao nó làm việc không tổ chức gì cả, cứ cướp diễn đàn như vậy. Bên dưới vẫn cứ reo hò ầm ĩ và hướng về phía Ngọc.
– GĐ biết phải làm gì rồi chứ ạ? – Huệ tiếp lời đầy trêu ghẹo.
Tôi đứng như tượng khi thấy Ngọc dắt tay nàng hướng lên phía sân khấu. Cùng với bộ cánh ton-sour-ton rất đẹp và dưới ánh đèn sân khấu, họ sáng rực như hạ trần từ chốn thần tiên. Họ trao đổi với nhau gì đó rồi nói với Lan. Sau một,hai phút, Lan tiếp lời.
– Vâng, và bây giờ các anh chị sẽ được thương thức một điệu nhảy tình cảm da diết, một màn trình diễn có một không hai, ai có máy quay xin hãy khởi động ạ. Xin giới thiệu điệu nhảy Rhumba, được thực hiện bởi GĐ Ngọc và bạn gái – Cả sân vỗ tay rầm trời.
Điệu nhạc vang lên, tình khúc Casablanca. Tôi choáng váng và hơi ngỡ ngàng trước sự phối hợp của họ. Họ như đang kể một câu chuyện tình bằng những động tác, những bước nhảy của mình. Cả sân im phăng phắc. Nàng thì dịu dang tha thướt, Ngọc thì cứng rắn mãnh liệt cùng với nhạc đệm rất tha thiết. Tôi quên mất, nàng từng được giải nhất đôi nhảy đẹp học sinh sinh viên thành phố. Bạn nhảy của nàng, có thể là ai khác? Họ kết thúc điệu nhảy bằng một nụ hôn. Hình ảnh quá đẹp, quá lãng mạn. Tôi không còn lời nào để nói.
Tất cả nữ giới trẻ trong công ty đều chết mê chết mệt Ngọc. Tôi hoàn toàn mất vị trí của mình. Tôi chán nản và điên cuồng với suy nghĩ mình đã mất tất cả. Tôi căm ghét Ngọc, cứ như thể thằng nhóc đó sinh ra để khắc chế tôi vậy. Tôi cáo mệt rồi về phòng, bỏ dở bữa tiệc.
Tôi nằm vật ra giường, cố gắng xua đi những hình ảnh êm ái hạnh phúc của họ, nhưng những tiếng đàn hát ngoài sân, nào là “điều giản dị”, nào là “flying without wings” cứ như những nhát dao găm vào tim tôi. Tôi không tài nào chợp mắt được. Người tôi bứt rứt khó chịu. Đầu tôi như muốn nổ tung. Cho đến tận khuya khi tiếng nhạc đã dứt, tôi đoán bữa tiệc đã tàn, mà tôi vẫn không sao ru cho mình quên được.
Không, tôi không thể không có nàng. Tôi mặc quần áo rồi lao ra khỏi phòng và đi tìm nàng. Tôi gõ cửa phòng nàng nhưng không có ai mở cửa. Tôi đi dọc các hành lang, các chỗ nghĩ chân, nhân viên khu resort đang dọn dẹp những tàn dư của bữa tiệc. Tôi nhìn thấy nàng ngồi ngoài bãi biển, bên cạnh Ngọc. Nàng đang ngả vào vai Ngọc, còn Ngọc quàng tay ôm nàng. Họ đang ngồi quay lưng về phía tôi và hương ra biển. Tôi không giữ được bình tĩnh, tiến gần lại định phá bĩnh họ. Nhưng khi tôi đang bước lại gần, một giọng nói cất lên làm tôi giật mình:
– Thầy Tiến đi đâu mà mọi người tìm mãi không được.
Đó là Minh, một đại lý cấp cao trong công ty, khoảng hơn 40 tuổi. Minh nổi tiếng đứng đắn đàng hoàng và rất được lòng mọi người. Trong đầu tôi đang sôi sục ý nghĩ trả thù “tình yêu”. Tôi biết Minh có một gia đình hạnh phúc. Tôi càng cáu gắt như thể Minh đang ra oai với sự bất hạnh của tôi vậy. Minh tiến gần về phía tôi, tay đang cầm một chai rượu. Minh nhìn về phía tôi đang hướng tới rồi tiếp lời
– Đúng là tình yêu cổ tích thầy nhỉ! Ai mà ngờ là có tình yêu từ năm 4 tuổi chứ! Em với xã nhà em yêu lâu lắm cũng chỉ từ hồi 17, 18 thôi.
Lời nói của Minh càng khiến tôi điên tiết. Đừng có khoe mẽ hạnh phúc với tôi nữa được không. Bỗng dưng tôi có ý nghĩ điên rồ là muốn phá vỡ hạnh phúc của Minh. Có thật sự là hạnh phúc không, hay chỉ là vỏ ngoài bọc đường? Còn thực sự, cô cũng chị là một người đàn bà có những ham muốn tầm thường. Chỉ cần một thằng giỏi làm chuyện đó, thì cô cũng chẳng nghĩ đến chồng lúc ở trên giường với nó. Thoáng nhìn thấy Minh cầm chai rượu trên tay, tôi hỏi Minh:
– Chị Minh mang rượu đi đâu đấy? À, em mua một chai để em với xã nhà em uống. Lần này bọn em không mang con theo, nên coi như làm lại đêm tân hôn. Phòng em cách âm. haha.
Tôi cau mày nhưng lòng lại như nhen nhóm một ý đồ. Muốn hạnh phúc ư? Đừng mơ nhé.
– Cho tôi xem chị mua chai gì nào?
Minh đưa tôi chai rượu.
– Chai này men có từ năm 2006 thôi à? Tôi có một chai ngon hơn, men từ 2000. Nếu không ngại có thể đến phòng tôi lấy.
– Có phiền thầy quá không ạ? Rượu ngon thế làm sao em dám lấy của thầy?
– Nếu ngại, có thể cho tôi uống vài li với anh nhà.
– Vậy thì còn gì bằng ạ.
– Ừ thế Minh cứ về phòng đi rồi tôi mang sang cho.
– Vâng, thế vợ chồng em chờ thầy nhé.
Tôi về phòng, lấy chai rượu ngon đã chuẩn bị sẵn, chai rượu tôi định rủ Thu cùng thưởng thức, chộp thêm vài viên thuốc ngủ tôi mang theo phòng khi cần. Tôi gõ của phòng Minh. Minh và chồng đã ngồi sẵn chờ tôi, trên bàn có 3 li sạch sẽ. Tôi làm một vài động tác mở rượu rồi nói muốn ướp rượu trong tủ lạnh một chút, uống đến đâu rót đến đó.
Tôi xung phong rót rượu. Tôi rót rượu ngon cho chồng Minh, không quên bỏ vào mấy viên thuốc ngủ. Sau vài ba li, chồng Minh đã gần như gục hẳn, không còn biết gì nữa. Tôi cùng Minh vác chồng lên giường. Và khi Minh đang chăm chút đắp chăn cho chồng mình, tôi ôm chầm lấy Minh từ phía sau và đè nàng xuống giường. Minh giật mình và hô toáng lên, nhưng Minh quên mất: phong Minh cách âm.
– Thầy Tiến, thầy say rồi, thầy làm gì thế.
Tôi chẳng nói gì, vẫn cứ tiến hành những gì tôi cần phải làm. Tôi không sỗ sàng cưỡng đoạt Minh, tôi chỉ làm những việc mà tôi biết sẽ kích thích cơ thể người phụ nữ mà thôi. Thỉnh thoảng, liếc nhìn sang bên cạnh thấy chồng Minh đang say giấc, tôi lại càng hứng. Minh vẫn cố gắng phản kháng nhưng không thành.
Cho đến thời điểm, khi cơ thể bị kích thích đến đỉnh điểm, chính Minh là người van xin tôi quan hệ với nàng. Tôi biết nàng đã quên thằng chồng của mình. Tôi cực kì phấn khích với cảm giác này, ngoại tình với vợ của người đàn ông đang nằm ngay bên cạnh. Cảm giác chiến thắng tuyệt đối và hạ nhục đối thủ không còn ngóc đầu dậy được.
Sau cơn mê mệt, ý thức trở lại, Minh bắt đầu khóc.
– Tại sao thầy lại làm như thế. Thầy đã cưỡng hiếp tôi.
– Tôi đâu có cưỡng Minh. Chính Minh xin tôi làm đi mà.
Minh không nói gì, vẫn tiếp tục khóc.
– Tôi không bao giờ ngờ có lúc mình lại phản bội chồng, lại còn ngay trước mặt anh ấy.
– Chẳng có gì là phản bội hay không phản bội cả. Minh muốn có đêm tân hôn thì tôi cho Minh biết thế nào mới là tân hôn thật sự.
Bình luận