Và rồi thằng đó cũng tới. Đó là một anh chàng học trường giao thông, cũng là trai Hà Nội nhưng là công tử nhà giàu. Phải nói là tôi khá ghen tị với chàng ta. Trông chàng ta trắng trẻo thư sinh, lúc nào cũng sạch sẽ và bóng láng. Tôi biết chàng ta không thể có nhiều tài lẻ hay có tài ăn nói động lòng người như mình, nhưng với một người con gái như Huệ, chàng ta mới là đối tượng để lấy làmg chồng.
Huệ giới thiệu chàng ta với tôi vì trên danh nghĩa chúng tôi vẫn là bạn mà. Không biét trong lòng Huệ tôi là gì, có lẽ là một người bạn thân thật sự, thân đến mức còn có thể oral sex. Nàng cũng không hề xấu hổ với tôi mà còn mong tôi sẽ vui mừng vì nàng tìm được bạn trai như ý. Tôi có hơi hụt hẫng, nhưng tôi biết điều kiện của tôi không thể sánh bằng anh ta. Vì thế tôi cũng chẳng giận Huệ. Tôi vẫn yêu Huệ. Tôi chỉ muốn ở bên Huệ những lúc không có anh ta, có lẽ là cho đến ngày Huệ đi lấy chồng thật. Trước đó, tôi vẫn còn cơ hội.
Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn gặp riêng nhau, vẫn âu yếm nhau như bạn tình thật sự. Ngoài những lúc đó, tôi lại chỉ là một thằng bạn như những thằng bạn khác học cùng trường với nàng. Tôi tự nhủ mình không được nghĩ, không được tưởng tượng những lúc nàng ở riêng với bạn trai, họ có những hành động cử chỉ ân ái như chúng tôi không. Rồi đến lúc không thể nào không nghĩ đến, tôi lại tự an ủi nếu thật sự có, chắc thằng đó không làm nàng sướng bằng mình, nếu không, nàng đã không tìm đến tôi như vậy.
Rồi một hôm nàng ốm, tôi mua một cặp lồng cháo định mang đến thăm nàng, và cũng là để muốn ở riêng với nàng một lúc. Khi tôi đến thì anh ta đã ở đó rồi. Lúc đó cũng đã hơi muộn. Anh ta ra mở cửa, nhìn thấy tôi thì vô cùng giận dữ. Anh ta không cho tôi vào phòng, cầm cả cặp lồng cháo hất đi. Tôi đã va chạm xã hội nhiều nên dù rất tức giạn, tôi vẫn không hề tỏ thái độ gì cả. Huệ đang ốm nằmg trên giường cũng phải ngồi dậy ra can. Có lẽ anh ta biết giữa tôi và Huệ có cái gì đó không bình thường như những người bạn khác. Tôi đau lòng lắm, nhưng nhìn nàng khóc lóc van xin anh ta, tôi lại cảm thấy giận vô cùng. Từ đó, tôi không bao giờ gặp Huệ nữa. Huệ có tìm gặp tôi vài lần sau đó nhưng tôi đều tránh. Tôi nhận ra mình giống như công cụ của nàng, giúp nàng thoả mãn thân xác nhưng mình thì lại chẳng được gì. Tôi cũng có lòng tự trọng của tôi. Vì vậy, chuyện của chúng tôi chấm dứt ở đấy.
Sau vụ của Huệ, tôi bắt đầu cảm thấy mình có thểm một ưu điểm nữa là “biết làm tình”. Tôi không đẹp trai, thậm chí có thể nói là xấu, nhưng hình như trông lại rất “kích tình”, có nghĩa là tôi có sức hút vể thân xác với một số phụ nữ. Một số bạn nữ trong khoa thích tôi, thậm chí có người còn tỏ tình với tôi. Tôi biết, một phần vì dù nhà tôi không khá giả, nhưng dù sao cũng ở Hà Nội, họ có lẽ cũng nhắm đến cái hộ khẩu Hà Nội thôi. Tôi chẳng có cảm tình với ai cà, nên tôi đều khéo léo từ chối. Có những lúc tôi rất nhớ sự va chạm xác thịt với Huệ, nhưng tôi không ăn tạp đến mức ai cũng có thể đụng chạm được. Vì vậy, tôi thường tự giải quyết.
Bình luận