Cả văn phòng vỗ tay vang ầm. Cậu ta lại ra dẫu mọi người trật tự.
– Trở lại với câu hỏi của anh Tiến. Tôi chỉ muốn nói, tôi biết những nguyên tắc cơ bản, và tôi có một tấm lòng. Tôi tin rằng 2 thứ này sẽ giúp tôi xây dựng công ty mình, gia đình chúng ta tốt hơn. Nhưng tôi không thể làm điều đó một mình. Còn rất nhiều điều tôi cần học hỏi và muốn có sự phối hợp của các anh chị. Tôi không dùng từ “sự giúp đỡ”, vì xây dựng công ty cũng như xây dựng gia đình không phải là việc của riêng tôi hay của riêng ai.
Đó là việc của tất cả chúng ta như một tập thể hợp nhất. Các anh chị như những viên gạch, còn tôi giống như vôi vữa, gắn kết và thành hình ngôi nhà. Hãy sử dụng tôi như một công cụ để xây dựng sự nghiệp của mình, ngôi nhà thứ 2 của mình và làm việc hăng say. Tôi cảm thấy thật đáng tiếc nếu anh chị không yêu công việc của mình, không thân thiết với đồng nghiệp của mình. Vì sao? Vì chúng ta dành gần 10 tiếng ở công ty với đồng nghiệp.
Trừ 8 tiếng ngủ, thời gian còn lại anh chị giao tiếp với gia đình ở nhà còn ít hơn. Cuộc sống sẽ khó khăn thế nào nếu anh chị dành 10h hàng ngày căng thẳng và khó chịu? Vì vậy, hãy hưởng thụ không gian làm việc, hãy yêu công việc của mình. Nếu anh chị đã cố gắng mà không thể yêu được, hãy nói với tôi, tôi sẽ làm tất cả trong khả năng của mình để biến không thành có.
Cả văn phòng lại vỗ tay ầm ầm. TGĐ cười rất mãn nguyện rồi vẫy tay để mọi người im lặng
– Tôi đã cho các vị một vật báu, hãy biết sử dụng thật hiệu quả – Ông nhấn mạnh từ “sử dụng” khiến cả văn phòng cười ồ. Tất cả mọi người đều ngó lơ tôi và mọi sự tập trung bây giờ là dành cho cậu ta. Tôi biết, cậu ta đã ghi điểm tuyệt đối trong lòng tất cả nhân viên.
– Còn ai có câu hỏi gì nữa không?
Một cánh tay giơ lên, đó là cô bé lễ tân trẻ của công ty:
– Xin hỏi GĐ có người yêu chưa ạ?
Cả văn phòng lại cười ồ lên. Các chị cứ nhao nhao “đúng rồi, GĐ có người yêu chưa thế”. Cậu ta cười ngượng càng khiến mọi người hưng phấn. Tôi thì cay đắng nhìn cậu ta cướp mất ánh hào quang của mình.
– Tôi có một người bạn gái tuyệt vời, cô gái xinh đẹp và đáng yêu nhất trên đời mà tôi từng gặp. Đừng hiểu lầm, ý tôi là tôi nghĩ người phụ nữ nào cũng tuyệt vời theo cách của họ. Nhưng nếu các anh chị biết rằng cô ấy đã đánh cắp trái tim tôi từ năm 4 tuổi thì chắc các anh chị sẽ tin rằng có những người sinh ra để dành cho nhau.
– Wah lãng mạn quá. Hôm nào giám đốc giới thiệu đi. – cả văn phòng nhao nhao lên trêu cậu ta. Tôi tái mặt nghe cái cách mà cậu ta giới thiệu về Thu. TGĐ giơ tay để giữ trật tự.
– Được rồi, buổi giới thiệu đến đây thôi. Mọi người sẽ có cơ hội làm việc với nhau. Nhưng đừng có thấy cậu ấy hiền lành mà bắt nạt nhé.
– Tôi có mang một ít bánh kẹo làm quà, mọi người cứ tự nhiên nhé – Cậu ta nói rồi đưa 2 túi quà cho cô bé lễ tân để chia cho mọi người.
Tôi thất bại rồi. Chưa biết cậu ta làm việc thế nào, nhưng cậu ta đã tạo ra ấn tượng hoàn hảo với tất cả mọi người. Tôi nhìn viễn cảnh sự nghiệp của mình tại công ty này mà ngán ngẩm. Cậu ta sẽ là cấp trên của tôi. Tôi không thể giấu nổi vẻ hậm hực dù đã rất cố gắng. Tuy vậy, không một ai để ý đến tôi nên không ai xì xào gì về việc tôi hỏi móc m ỉa cậu ta cả. Cậu ta kê một cái bàn ra ngồi chung với chúng tôi chứ không ngồi phòng riêng, với tư tưởng cậu ta là đồng nghiệp chứ không phải Sếp. Phòng riêng đó chỉ dùng để tiếp khách VIP.
Ngay hôm sau đó tôi được gọi lên gặp TGĐ. Tôi có hơi hy vọng. Không biết TGĐ có phải có kế hoạch đặc biệt gì cho tôi không. Tôi chuẩn bị tâm thế tự tin nhất có thể và hoàn toàn tin tưởng vào tài hùng biện của mình. Có thể, sau khi nói chuyện với tôi, TGĐ sẽ nghĩ lại, sẽ giao trọng trách quản lý chi nhánh cho tôi, hoặc ít nhất cho tôi cơ hội cạnh tranh.
Tôi được thư ký dẫn vào phòng. TGĐ đang phê duyệt công văn, ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Tôi ngồi xuống với phong thái tự tin nhất, tôi tin rằng với tư thế đĩnh đạc của mình, hoàn toàn phù hợp để làm lãnh đạo. Tôi có để ý TGĐ liếc tôi một cái rồi mỉm cười. Tôi càng tự tin và chờ đợi hơn vào một cơ hội sắp được đề cập. TGĐ ký xong tài liệu thì đi ra ngồi thoải mái đối diện tôi. Tôi cũng tự tạo cho mình tư thế thoải mái nhất để thể hiện phong thái người thủ lĩnh. TGĐ nhìn tôi cất lời:
– Anh là Tiến, phòng đào tạo?
– Ông cũng có thể gọi tên tiếng Anh của tôi là Thomas.
– Anh có biết tôi muốn gặp anh để bàn luận về việc gì không?
Tất nhiên tôi không thể nói ra ý nghĩ thật sự của mình, vì như thế thì hơi tự tin thái quá, nên tôi cười rất tham vọng trả lời:
– Tôi không biết chính xác, nhưng tôi hy vọng là vì một lý do gì đó tốt cho sự nghiệp của tôi ở công ty
TGĐ cười gật đầu như là rất ấn tượng với câu trả lời của tôi
– Có phải, anh không phục khi chúng tôi giao cho Eric vị trí GĐ chi nhánh?
Tôi hơi bất ngờ khi TGĐ nói vậy. Câu hỏi trực diện và rât khó trả lời. Dù vậy, tôi biết với bọn Âu Mỹ này, tự tin là cái quyết định thắng lợi. Vì vậy, tôi cũng trả lời thẳng thừng.
– Phải. Tôi không phục. Tôi biết cậu ta học giỏi, cậu ta có thể có một vài ý tưởng hay. Nhưng điều đó không có nghĩa là chỉ có mình cậu ta mới làm được. Cậu ta nói thì rất hay nhưng làm thì thế nào?
TGĐ tỏ ra rất hứng thú với cách tôi đặt nghi vấn về Ngọc. Ông gật đầu rồi cười.
– Ý cậu là Eric chỉ biết nói?
– Ý tôi là tôi không phủ nhận năng lực của cậu ta. Nhưng có thể cậu ta không phải là người giỏi nhất.
– Vậy, theo anh thì anh giỏi hơn Eric và xứng đáng với vị trí đó hơn?
– Tôi chỉ muốn nói, cậu ta may mắn vì có cơ hội. Và cậu ta không phải cạnh tranh với ai.
TGĐ cười, ra điều đăm chiêu, nhìn tôi rất sâu như là đánh giá xem tôi như thế nào.
– Đại ý là, cậu nghĩ nếu như 2 người có cùng cơ hội như nhau, thì cậu có thể chứng minh rằng mình xứng đang với vị trí đó hơn Eric?
TGĐ có cách nói rất trực diện, bắt người ta phải trả lời có hoặc không chứ không thể nói lòng vòng. Tôi bị dồn như vậy nên cũng mạnh miệng trả lời “phải”. TGĐ lại gật đầu, ra điều hiểu ý và thông cảm.
– Được, vậy tôi cho anh cơ hội cạnh tranh. Lúc Eric được gọi đến gặp mặt tôi 2 năm trước, tôi chỉ hỏi cậu ta 1 câu. Bây giờ, tôi sẽ hỏi anh câu đó. Nếu anh cho tôi một câu trả lời ấn tượng và hợp lý hơn Eric, tôi sẽ suy nghĩ lại việc chỉ định chức GĐ chi nhánh.
Tôi hơi thộn ra vì chưa chuẩn bị gì cả. Nhưng tôi cũng chẳng còn đường lùi. Hơn nữa, tôi tin vào tài ăn nói thuyết phục của mình nên rất đĩnh đạc chấp nhận thử thách.
– Điều anh tự hào nhất trong đời là gì?
Tôi hơi thộn ra vì chưa chuẩn bị gì cả. Nhưng tôi cũng chẳng còn đường lùi. Hơn nữa, tôi tin vào tài ăn nói thuyết phục của mình nên rất đĩnh đạc chấp nhận thử thách.
– Điều anh tự hào nhất trong đời là gì?
Tôi hơi thộn ra vì chưa chuẩn bị gì cả. Nhưng tôi cũng chẳng còn đường lùi. Hơn nữa, tôi tin vào tài ăn nói thuyết phục của mình nên rất đĩnh đạc chấp nhận thử thách.
– Điều anh tự hào nhất trong đời là gì?
Một câu hỏi mở. Tôi suy nghĩ rất nhanh. Sử dụng kỹ năng phỏng vấn và đàm phán, tôi liếc mắt khoảng 3 giây rồi bắt đầu bài diễn thuyết của mình:
– Điều tôi tự hào nhất là trở thành nhân viên của công ty và được làm việc dưới quyền TGĐ. Theo tôi được biết, TGĐ là vị TGĐ tập đoàn trẻ nhất từ trước đến nay của một tập đoàn tài chính phi ngân hàng…
Tôi say sưa tâng bốc công ty và TGĐ với những lời hoa mỹ nhất có thể. TGĐ có vẻ rất khoái trí với bài diễn văn của tôi, và nhìn ông thật sự bị thuyết phục. Tôi biết, tôi đã có cơ hội. Thằng nhóc con kia làm sao có đủ kinh nghiệm xử lý tình huống như tôi? Tôi kết thúc đầy tự tin với quyết tâm muốn làm việc cho công ty trọn đời. TGĐ vỗ tay cười rất ưng ý. Sau một lúc, ông từ tốn nhìn tôi cười và nói:
– Tôi thật sự đánh giá thấp anh. Anh rất giỏi.
Tôi cười thầm trong bụng, nhưng để hạ màn hoàn hảo, tôi đối đáp trơn tru.
– Đó là nhờ sự lãnh đạo anh minh của TGĐ.
– Tôi rất ấn tượng với câu trả lời của anh, rất hùng hồn, rất thuyết phục. Ngôn từ sinh động, câu cú cấu trúc đâu ra đấy thật sự rất đi vào lòng người. Đó là một đáp án hoàn hảo.
– Cảm ơn TGĐ.
– Tuy vậy, chúng ta nên thành thật với nhau, đó không phải là những gì anh thật sự nghĩ.
Không, tôi… – Tôi chưa kịp nói hết thì TGĐ đã ngắt lời.
– Để tôi nói hết. Đó không phải là những gì anh thật sự nghĩ. Đó chỉ là đáp án cho câu hỏi của tôi. Nếu tôi hỏi 100 người thì sẽ có 99 người trả lời như thế. Trong đó, tôi tin anh là người trả lời hay nhất. Nhưng (TGĐ nhấn mạnh rất to), tôi không cần một đáp án, tôi cần một ý tưởng. Bỏ qua những câu chữ rườm rà lọt tai, nội dung câu trả lời của anh cũng giống 98 người còn lại, không có gì mới mẻ.
Giống như người “thợ hát”, không có gì chê trách về kĩ thuật thanh nhạc của họ, nhưng tôi không gọi họ là “Ca sĩ”, vì họ không hát bằng tâm hồn của mình. Anh cũng như vậy. Anh trả lời như thế vì anh nghĩ tôi sẽ thích câu trả lời đó, mà tôi cũng thích thật, ai mà chẳng thích được khen. Nhưng bấy nhiêu đó không thể đưa anh lên làm người lãnh đạo. Tôi tìm người thứ 100, và Eric là người ấy.
– Đó thật sự là những gì tôi nghĩ… tôi cố gắng vớt vát.
– Không không, đừng có thanh minh hay tự dối lòng mình. Tôi không phải trẻ con. Anh biết tại sao câu trả lời của anh không đạt không?
Tôi lắc đầu. Tôi nghẹn họng không biết phải nói gì nữa.
– Vì những người trả lời như thế, là những người chì biết nói mà không biết làm.
– TGĐ, tôi nghĩ ông hơi quá lời.
– Với tư cách là người lãnh đạo, anh cần phải nghĩ ra những ý tưởng mới. Sẽ thế nào nếu anh làm những việc rập khuôn như những người đi trước nhưng được diễn đạt khác đi bằng những lời lẽ hùng hồn hơn? Công ty bao giờ mới tiến lên được?
Bây giờ thì tôi hiểu. Tôi hơi hối hận vì câu trả lời của mình. Nhưng tôi không biết phải thoát ra khỏi tình thế bẽ bàng này như thế nào. TGĐ có vẻ biết tôi đang nghĩ gì, nên tiếp lời.
– Anh có tò mò muốn biết câu trả lời của Eric không?
– Vâng. Anh ta nói gì?
– Cậu ta nói, điều cậu ta tự hào nhất là tình yêu với người bạn gái của mình.
Tôi hơi ngỡ ngàng với câu trả lời đó. Tôi cười bật ra, hơi có ý “khinh thường”, thậm chí cười chê TGĐ sao lại đánh giá cao một câu trả lời buồn cười như thế. Đành rằng có thể đó là câu trả lời thật lòng, nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì cả. TGĐ mỉm cười nhìn tôi:
– Có phải anh đang cười nhạo đó là câu trả lời rất không chuyên nghiệp không?
– Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, vâng, tôi thật sự nghĩ đó là câu trả lời buồn cười nhất mà tôi có thể nghĩ đến.
Bình luận