Còn về phía Nhung, có lẽ do cảm xúc của tôi tụt dốc nên nàng cũng như vậy, rất lạnh nhạt, cứ nằm thừ đấy đẻ tôi làm cho xong. Thậm chí có những lúc nàng cáo mệt từ chối. Tôi vẫn yêu Nhung. Tất nhiên tôi biết giá trị của hạnh phúc. Tôi cũng đã từng nếm trải nhiều phụ nữ, cũng chỉ đến thế, nên tôi không còn coi trọng dục vọng. Dù nhu cầu của tôi không được giải toả, tôi cảm thấy bí bách trong người, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc phản bội Nhung. Đêm ở HCM đó chỉ là tôi không thể từ chối.
Có lẽ Nhung cũng muốn cải thiện tình hình nên chuyển sang uống thuốc chứ không bắt tôi dùng bao nữa. Nhung mọi việc cũng chẳng khá hơn, vì nàng không cố gắng chủ động trong cuộc yêu. Dù trong người ngày một bí bách như vậy, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng giữ mình.
Tôi nghe vài đồng nghiệp bàn tán là Thành đã tìm được việc khác nhưng cậu ta vẫn chưa chính thức xin nghỉ. Dù sao cũng từng làm việc chung ăn ý nên tôi rủ cậu ta ngồi cafe nói chuyện, vì dạo này cậu ta thường từ chối đi ăn trưa với tôi, nói có hẹn bạn gái. Tôi hơi ngạc nhiên, tôi tưởng cậu ta vẫn qua lại với Hằng?
Chúng tôi ngồi nói chuyện về rất nhiều thứ. Tôi cố chứng tỏ sự hiểu biết của mình để Thành cảm thấy tâm phục khẩu phục phải rời công ty mà không thể chạm tới chức vị ngang bằng như tôi. Ngoài ra, tôi hiểu trái đất tròn, chẳng biết được nhỡ đâu sau này cậu ta lại là đối tác của mình. Thêm một người bạn không tốt hơn thêm một kẻ thù sao. Câu chuyện không hiểu sao lại chuyển sang đề tài phụ nữ. Cậu ta nói bóng gió là tôi đào hoa và biết chiều phụ nữ, không tha cho ai từ người trẻ đến người già, từ gái bán hoa dến gái chính chuyên. Nhưng lại nói như để xoa dịu, để tâng bốc tôi
– Em nói thật với anh, thằng đàn ông có giỏi giang cỡ nào, mà vợ mình lại đi ngủ với thằng khác thì đúng là thất bại, anh công nhận không?
Tôi hơi có tật giật mình, có phải cậu ta đang muốn nói đến trước kia tôi đã gạ tình và ngủ với bao nhiêu phụ nữ có chồng không?
– Ừ. Nhưng nhiều lúc cũng chỉ là sai lầm 1 lần. Sau đó vợ nó vẫn yêu và quay về với nó thì chắc là không sao.
– Sao thế được anh. Một thằng đàn ông mà bị vợ mình cắm sừng, lại còn thừa nhận là chồng không thoả mãn bằng thằng kia, thì còn nhục nào hơn nhục đấy nữa? Thằng kia chắc cũng mãn nguyện vì chiến tích của mình.
– Uh.
Tôi nói qua loa rồi cố gắng chuyển đề tài. Tôi lại thoáng thấy nụ cười nhếch mép của Thành. Có lẽ cậu ta đang khinh miệt quá khứ của tôi. Dù tất cả những việc đó xảy ra trước khi tôi gặp Nhung, nhưng tôi vẫn cảm thấy có lỗi với vợ mình vô cùng. Vì thế tranh thủ giờ nghỉ trưa tôi thường gọi điện cho nàng để nói những lời yêu thương. Nhưng nàng thường không chào đón những cuộc gọi này của tôi lắm, thường hay nói đang ăn hoặc đang nấu và không muốn tiếp chuyện tôi lâu.
Một ngày nọ, tôi đi làm quên mang theo một tập tài liệu quan trọng. Như thường lệ, tôi nhờ Thành tạt qua nhà lấy. Thành nói lấy tài liệu xong đi ăn trưa rồi mới quay lại công ty. Tôi cũng chỉ nhắc nhở là cẩn thận đừng để thất lạc tài liệu. Tôi gọi điện về cho Nhung nói rằng Thành sẽ qua nhà lấy tài liệu nên dặn nàng chuẩn bị sẵn cho cậu ta. Nhung rất vui vẻ nhận lời.
Trưa đó, cơn bí bách trong người giày xéo tôi. Tôi đã rất cố gắng để mình bận bịu nhưng vẫn không thể không nghĩ đến. Tôi đành quyết định về nhà để giải toả với Nhung, nghĩ bụng biết thế không cần nhờ thằng Thành đến lấy tài liệu.
Cửa khoá. Hình như Nhung đa đi ra ngoài. Thật lạ, không biết nàng đi đâu. Bình thường nàng vẫn ở nhà buổi trưa mà, hay là sang nhà Hằng? Nói rồi tôi nhắn tin cho Hằng xem Nhung có ở bên đó không nhưng cũng không có ai trả lời. Đằng nào cũng không có việc gì làm, tôi đi sang nhà Hằng. Cửa không khoá, chắc Hằng ở nhà nhưng tôi bấm chuông vài lần Hằng mới ra mở cửa. Hằng mặc bộ đồ ngủ đầu tóc rối bời đứng ở cửa, trông vẫn còn ngái ngủ.
Có lẽ nàng không ý thức nên chưa mặc đồ lót. Tôi có thể loáng thoáng nhìn thấy bộ ngực nàng qua lớp áo ngủ mỏng màu trắng. Tôi chưa bao giờ thật sự ngắm Hằng vì Hằng là người cuối cùng tôi muốn có quan hệ nam nữ. Tuy vậy, vì đang bức bách, Hằng lại ăn mặc sexy đứng trước mặt nên cơ thể tôi bỗng dưng lại phản ứng. Tôi cố trấn tính để hỏi Hằng:
– Em có thấy Nhung nhà anh không? Anh gọi điện cho cô ấy không thấy nghe máy, gọi cho em không được nên anh mới sang tận nơi.
– Ồi, em đang ngủ nướng, không để ý điện thoại đâu. Hôm qua nó bảo 1h sẽ sang nhà em. Còn bây giờ đang ở đâu thì em không biết. Mấy giờ rồi anh?
– 12h.
– Còn sớm thế à? (Thế mà còn sớm, tôi nghĩ bụng). Hay anh vào nhà ngồi đợi tí. Vợ chồng anh buồn cười nhỉ.
Tôi hơi ngập ngừng không muốn vào nhà, vì Hằng gợi cảm thế kia, tôi thì lại đang có hứng, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện. Nhưng Hằng có vẻ khá vô tư mời nên tôi cũng không biết phải từ chối thế nào. Tôi vào nhà, Hằng khoá cửa, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa hỏi.
– Anh uống gì em lấy.
– Cho anh li nước lọc được rồi.
Hằng lấy cho tôi một li nước mát để xuống bàn. Lúc nàng cúi xuống, toàn bộ toà núi đôi bày ra trước mắt tôi. Phía dưới của tôi phản ưng mạnh. Đầu tôi bắt đầu toát mồ hôi. Nàng hình như không có ý định thay quần áo, cứ ngồi ở salon tiếp chuyện tôi như thế thôi. Tôi cố gắng kìm nén hỏi chuyện nàng:
– Em với Thành thế nào?
– Cũng hẹn hò được vài ba lần nhưng em không hứng thú lắm. 2 vợ chồng anh thế nào?
Bình luận