Phần 26: DU LỊCH
[QUÁ KHỨ]
Những ngày sau buổi liên hoan, công cuộc chuẩn bị đám cưới bắt đầu tất bật. Tôi và nàng cùng hai gia đình lên kế hoạch, mua sắm, chọn ngày. Nhờ nền tảng tài chính vững từ mức lương phó giám đốc nên cũng không thiếu thốn thứ gì. Với những đóng góp trong công việc, ban giám đốc đặc cách cho tôi 3 tuần nghỉ phép để lo việc cưới xin – một ân huệ hiếm có thời đó.
Trước khi lao vào chuẩn bị, tôi chợt nhận ra: chưa bao giờ tôi có 1 quãng nghỉ dài để đưa mẹ đi du lịch. Bao năm mẹ tần tảo, chỉ quanh quẩn ở nhà với các con, tôi muốn mẹ tận hưởng những ngày vui trước khi tôi thuộc về gia đình mới. Tôi nói với nàng “Chú muốn đưa mẹ lên vùng cao đi chơi 1 chút, thăm em út mấy ngày, cháu với bố mẹ lo giúp chú phần chuẩn bị nhé?” Nàng gật đầu “Chú cứ đi, ở nhà cháu lo được!”
Kế hoạch của tôi là đưa mẹ đi Sapa 4 ngày, rồi vòng qua chỗ em út 2 ngày trước khi về Hà Nội – tổng cộng 6 ngày, để lại 15 ngày chuẩn bị hoàn thiện cho đám cưới. Tôi đặt vé tàu đêm, thuê phòng tại khách sạn sang trọng nhất Sapa thời đó – một tòa nhà kiểu Pháp giữa thị trấn, với phòng rộng và nội thất bóng loáng, có cả nhà tắm rộng với bồn tắm. Sáng hôm sau, mẹ con tôi xuống tàu, rồi đi xe khách tiếp 1 đoạn, đến giữa Sapa mù sương, gió lạnh thổi qua lớp áo len mẹ mặc, tóc bạc mẹ bay lòa xòa. “Lạnh không mẹ?” tôi hỏi. Mẹ cười rạng rỡ “Mẹ chưa bao giờ được đi thế này, lạnh tí có sao đâu…”
Sapa khi ấy vẫn còn giữ vẻ hoang sơ, núi đồi xanh mướt, mây trôi lững thững trên dãy Hoàng Liên Sơn. Tôi đưa mẹ vào nhận phòng khách sạn, cô gái lễ tân cũng không có vẻ bất ngờ trước 1 đôi nam nữ cách biệt tuổi tác. Cất đồ xong tôi đưa mẹ xuống nhà hàng, dù hơi muộn cho bữa sáng, tôi gọi bữa sáng kiểu Pháp với bánh mì nóng giòn, thịt nguội, trứng ốp la vàng ươm, và tráng miệng bằng trà Shan Tuyết thơm lừng. Mẹ nhấp ngụm trà, mắt sáng lên “Trà này đậm đà, thơm hơn ở nhà nhiều, uống vào ấm cả người…” Tôi phết miếng bánh mì bơ cho mẹ, mẹ cắn một miếng, nhai chậm rãi “Mẹ thấy cứ như đi Tây ấy con nhỉ…” Tôi cười, rót thêm trà cho mẹ. Chúng tôi ngồi đó, nhìn qua cửa sổ ra núi rừng mờ sương, mẹ chỉ tay “Con nhìn kìa, mây trôi đẹp quá…” Tôi nắm tay mẹ, lòng ấm áp lạ thường giữa không khí se lạnh.
Sau bữa sáng, tôi thuê xe máy, chở mẹ ra thác Bạc – dòng nước trắng xóa chảy từ đỉnh núi xuống, tiếng nước réo vang giữa rừng thông bạt ngàn. Gió thổi mạnh, mẹ nép sau lưng tôi “Con có lạnh không?” Tôi cười “Con khỏe mà, mẹ cứ ôm con chặt vào!” Chúng tôi dừng chân, ngồi trên tảng đá lớn ngắm thác chảy, tôi dìu mẹ xuống gần dòng nước, mẹ nhúng tay, rùng mình “Lạnh buốt, nhưng thích lắm!” Tôi lấy khăn lau tay cho mẹ, mẹ nhìn tôi “Mẹ tự hào và hạn phúc vì có con chu đáo quá…” Chúng tôi ngồi đó cả tiếng, ngắm thác, nghe gió, mẹ tựa vai tôi, như trẻ lại trong từng khoảnh khắc.
Chiều về khách sạn, tôi xả nước nóng vào bồn tắm rộng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mùi xà bông thoảng nhẹ trong không khí. “Mẹ con mình tắm chung nhé mẹ?” tôi thì thầm, mắt nhìn mẹ đầy yêu thương. Mẹ đỏ mặt, gật nhẹ, tay khẽ run khi cởi áo len. Tôi cởi quần áo mình, đỡ mẹ bước vào bồn, nước ấm ngập đến ngực mẹ, sóng sánh vỗ nhẹ quanh người. Tôi kéo mẹ ngồi lên đùi tôi, mặt đối mặt, tay ôm eo mẹ, làn da mẹ mềm mại dưới nước nóng. Tôi hôn mẹ, môi mẹ khô nhưng ấm, lưỡi mẹ quấn lấy tôi, hơi thở mẹ hòa vào hơi nước. Buồi tôi cương cứng, chạm vào lồn mẹ dưới nước, tôi rà nhẹ, mẹ rên khẽ “Ư… con…”
Tôi đút từ từ, cảm giác nước ấm làm lồn mẹ trơn hơn, ôm chặt nhẹ quanh buồi tôi “Oạp… oạp… oạp…” tiếng nước vỗ vào thành bồn tắm thay cho tiếng dập mọi khi, át tiếng rên của mẹ “Ư… sướng…” Tôi nhấp chậm, tay vuốt lưng mẹ, nước bắn lên tóc mẹ, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. “Mẹ thích không?” tôi hỏi, giọng run vì sướng. Mẹ ngả đầu vào vai tôi “Thích lắm… như mơ… mẹ chưa bao giờ thế này…”
Tôi tăng nhịp “Oạp… oạp… oạp…” nước trào ra mép bồn, mẹ cong người, tay bấu vai tôi “Ư… con… mẹ sướng…” Lồn mẹ co bóp yếu, nước nhờn hòa vào nước bồn, tôi hôn cổ mẹ, liếm từng giọt nước trên da mẹ. Tôi kéo mẹ sát hơn, ngực mẹ ép vào ngực tôi, nước vỗ mạnh “Oạp… oạp… oạp…” mẹ rên to “Ư… thích quá…” Tôi nhấp đều, tay xoa mông mẹ dưới nước, cảm giác ấm nóng từ lồn mẹ làm tôi tê dại. “Mẹ đẹp quá…” tôi thì thầm trước nét mặt sung sướng của mẹ trong làn sương trên mặt bồn nước. Tôi xiết chặt eo mẹ, rồi xuất trong lồn mẹ, dòng tinh nóng phun mạnh, hòa vào nước ấm, mẹ trân người “Ôi… sướng quá… ư…” rồi ôm tôi chặt, thở hổn hển. Chúng tôi ngồi trong bồn, nước ấm êm đềm bao quanh, tôi vuốt tóc mẹ “Con yêu mẹ…” Mẹ cười, mắt long lanh “Mẹ cũng yêu con…” như đôi tình nhân trong mộng giữa núi rừng Sapa.
Sáng hôm sau, tôi đưa mẹ xuống bản Cát Cát, ruộng bậc thang vàng óng trải dài, khói lam chiều từ những mái nhà người H’Mông bay lên. Tôi dắt mẹ qua cầu tre lắt lẻo, mẹ nắm tay tôi chặt, cầu rung có vẻ làm mẹ sợ, tôi cười “Mẹ cứ bình tĩnh mà bước, không sao đâu!”. Tôi mua một chiếc khăn thêu cho mẹ “Mẹ đeo thử đi, đẹp lắm!” Mẹ quàng khăn, cười “Mẹ thấy mình như người Mèo ấy…” Chúng tôi ăn trưa ở quán nhỏ ven đường: thịt lợn cắp nách nướng thơm lừng, cơm lam dẻo mềm, và rượu ngô cay nồng. Tôi nhìn mẹ thưởng thức những món mới, thấy mẹ như trẻ lại, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Chiều đó, bản tổ chức hội xuân, tôi kéo mẹ tham gia trò chơi dân gian của người Dao – ném còn và múa sạp. Mẹ e ngại “Mẹ già rồi, chơi sao nổi…” Tôi nắm tay mẹ “Mẹ cứ thử đi mẹ!” Dáng mẹ nhỏ bé, tóc bạc tung bay, nhưng nụ cười rạng rỡ như một người con gái 19 tuổi ngày xưa e ấp trước chồng mới cưới. Chúng tôi ngồi nghỉ, mẹ thở mệt, nhưng mắt mẹ long lanh hạnh phúc, như sống lại tuổi thanh xuân.
Tối về khách sạn, tôi khóa cửa, kéo mẹ lên giường. Biết mẹ mệt nên tôi không đòi hỏi, mẹ cũng chỉ vuốt ve cơ thể tôi. Tôi nằm gác đầu lên tay mẹ, rúc người vào lòng mẹ như ngày xưa bé. Hít hà mùi cơ thể mẹ, môi tìm đến ti mẹ mà bú. Mẹ nhẹ nhàng xoa lưng tôi, nhớ về 1 ngày xưa xa lắm, khi ấy mẹ còn trẻ, còn tôi bé tí teo. Chúng tôi ôm nhau, chìm nhanh vào giấc ngủ, gió lạnh rít qua khe cửa, nhưng trong này mẹ con tôi chỉ thấy ấm áp, giấc mơ ngọt ngào kéo đến sau một ngày dài.
[HIỆN TẠI]
Sau khi tôi lập gia đình, cũng có nhiều dịp đưa mẹ đi chơi cùng vợ con, cả trong nước lẫn nước ngoài, thậm chí cả gia đình 2 em tôi cũng ra Hà Nội để đi cùng, những khi đó cả đại gia đình hạnh phúc quây quần bên nhau, khám phá những miền đất mới, những món ăn mới. Nhưng trong tôi, kỷ niệm của những tháng ngày ở Sapa ấy cùng mẹ là một trong những kỷ niệm đẹp nhất mà tôi có, có lẽ chỉ sau căn hầm ngày xa xưa ấy.
Bình luận