Truyện sex » Truyện Sex Dài Tập » Mẹ tôi tình tôi » Phần 19

Mẹ tôi tình tôi


Update Phần 27

Phần 19: TRÁCH NHIỆM​

[QUÁ KHỨ]

Tôi ngồi trên ghế, rồi giấc ngủ chập chờn đến, khi tỉnh dậy, đã 7 giờ sáng, thấy trên người khoác 1 chiếc áo mỏng. Nàng lúc này đã rời đi, tập tài liệu để lại ngay ngắn trên bàn làm việc, không quên đắp cho tôi chiếc áo lên người cho đỡ lạnh. Tôi có chút lo lắng, nhưng công việc không thể chậm trễ, tôi thay đồ rồi xuống lễ tân gọi taxi đến địa điểm gặp đối tác. Tôi viết lại cho nàng vài dòng “Chú đi họp 1 mình cũng được. Cháu cứ nghỉ đi đã nhé” rồi gửi lễ tân đem lên phòng cho nàng. Lễ tân chưa kịp đi, thì đã thấy nàng bước xuống sảnh.

Khuôn mặt nàng hơi nhợt nhạt, dù đã trang điểm nhẹ. Bước đi khó nhọc có lẽ vì đau sau khi rách màng trinh. “Hay cháu nghỉ thêm đi, chú đi 1 mình cũng được” tôi nói. Nàng lắc đầu “Cháu làm được ạ” rồi quay qua hỏi lễ tân lấy đồ đã chuẩn bị. Lúc này phục vụ nhà bếp mang ra cho nàng 2 chiếc bánh sandwich, 2 hộp sữa và 1 hộp nhỏ đựng hoa quả. Vậy ra nàng cũng chu đáo báo trước nhà bếp khách sạn mang đồ ăn sáng theo vì biết sẽ bị muộn.

Suốt buổi họp dù vẫn còn đau đớn, nhưng nàng vẫn tỏ ra chuyên nghiệp. Nói không ngoa chứ tôi thực sự thấy tự hào ví có 1 “đệ tử” nắm bắt công việc rất nhanh với tác phong đáng nể. Nàng phiên dịch khá trôi chảy dù đôi khi vẫn còn ngắc ngứ, ghi chép cẩn thận, cùng tôi trao đổi với đối tác nước ngoài không một sai sót. Lòng tôi trĩu nặng, tôi đã làm gì với cô gái 20 tuổi này vậy? Đối tác ngỏ ý muốn mời ăn trưa nhưng tôi từ chối. Vì tôi nghĩ nàng cần nghỉ ngơi, việc di chuyển và đi lại tiếp khách sẽ làm nàng đau.

Tôi mua đồ ăn trưa nhẹ trên đường đi và khi về đến khách sạn, tôi thấy máu rỉ ra từ đùi nàng, thấm đỏ một vệt nhỏ trên váy. Nàng cắn môi, lấy túi tài liệu che lại, bước nhanh vào thang máy, tôi đi theo, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Phòng nàng cách phòng tôi tầm 5 căn, nhưng cùng tầng, từ thang máy sẽ đi qua phòng nàng trước. Tôi bước sau nàng, cảm nhận được sự xa cách của 2 chú cháu, không còn cái tự nhiên như trước.

Đến trước cửa phòng, tôi cố gắng mở lời “Cháu ổn không?”, giọng khô khốc. Nàng gật đầu, không nhìn tôi: “Dạ, cháu ổn… chú cứ yên tâm ạ” rồi bước vào phòng. Tôi về phòng mình, lòng trĩu nặng, ngẩn ngơ. Sau này tôi mới nhận ra, chiều hôm đấy là chiều đầu tiên trong đời sau bao nhiêu năm tôi không nghĩ đến mẹ.

Bữa tối hôm đó, tôi đi sớm sang gõ cửa phòng nàng, tính mời nàng đi ăn tối. Thực ra mọi lần đi công tác nàng cùng các trợ lý đều là người chủ động sắp xếp chỗ ăn rồi qua mời tôi đi, nhưng lần này thì có lẽ tôi không để thế được. Nàng hé cửa, người vẫn mặc 1 bộ đồ ngủ, tóc hơi rối “Chú cứ đi ăn đi ạ, nãy cháu có đặt cơm lên phòng rồi, cháu xin lỗi nhưng hôm nay cháu không muốn đi đâu”. Tôi ừ rồi lặng lẽ rời đi.

Sáng hôm sau tôi nhận được điện báo từ khách sạn do đối tác chuyển đến. Sau đánh giá hôm qua từ phía đối tác với các bên đã giới thiệu thì họ quyết định sẽ ký hợp đồng với bên tôi. Tuy nhiên sẽ đợi lãnh đạo từ 1 nước khác về để đàm phán hợp đồng luôn sau 4 ngày nữa. Tôi qua phòng báo cho nàng, rồi nói tôi sẽ chủ động báo về xí nghiệp để điều chỉnh lại vé vì lẽ ra tối nay chúng tôi sẽ bay về nước.

Trưa hôm đó nàng cũng từ chối xuống ăn với lý do đã đặt đồ ăn khách sạn phục vụ tận phòng. Tôi ăn trưa tại nhà hàng trong khách sạn, khi định về phòng tôi lại tạt qua lễ tân, hỏi thử xem đã mang đồ ăn lên phòng cho nàng chưa thì nhận được câu trả lời là từ hôm qua đến nay nàng không hề đặt đồ ăn gì cả. Chuyện gì thế nhỉ? Tôi đặt cho nàng 1 set đồ ăn có súp, thêm 1 vài món mềm và nhiều dinh dưỡng. Bảo lễ tân mang lên cho nàng.

Tôi về phòng nhưng lòng vẫn bất an. 1 lúc có lẽ lo lắng không chịu nổi, tôi sang phòng nàng gõ cửa, nàng ra mở cửa, sắc mặt nhợt nhạt hơn. “Chú vào được không?” tôi hỏi. Nàng chỉ “Dạ” rồi hé cửa cho tôi vào. Nàng nằm lên trên giường, đồ ăn khi nãy lễ tân mang lên còn nguyên trên xe đẩy, mắt nàng nhìn vào hư vô, khuôn mặt nhỏ nhắn giờ thêm phần tiều tụy.

Tôi thấy lòng xót xa và ân hận “Cháu còn đau không?” tôi hỏi, ngồi xuống ghế cạnh giường. Nàng gật đầu, giọng nhỏ: “Dạ…” Rồi cả hai chìm vào im lặng, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như đếm từng nhịp thở nặng nề của tôi. Tôi biết mình sẽ không hỏi nàng không ăn à hay nàng muốn ăn không vì điều đó hoàn toàn vô nghĩa.

Một lúc sau, tôi phá vỡ sự tĩnh lặng, tôi nói hoàn toàn bằng tiếng Anh, vì có lẽ nó dễ nói hơn trong lúc này:

– Do you want to talk? (Cháu muốn nói chuyện không)

– Yes? (Vâng) – Nàng nghĩ 1 lúc rồi trả lời.

– Do you feel… you are ok? (Cháu nghĩ… mình ổn không?)

– I think I will be… (Cháu nghĩ cháu sẽ ổn)

– Can I ask you why? (Chú hỏi cháu tại sao được không?)

– Why what? (Tại sao gì cơ ạ?)

– Uhm… why do you let me do… that? (Tại sao… cháu để chú làm việc… đó?)

Nàng ngập ngừng, đỏ mặt, mắt chớp chớp nhìn về phía tôi, suy nghĩ hồi lâu, nàng nói rất nhỏ:

– Maybe… because I love you… (Có lẽ… vì cháu yêu chú…)

Tôi sững người, nhìn nàng, lòng rối bời.

– Why… me? (Tại sao… lại là chú?) – tôi hỏi tiếp, giọng run run, cổ họng đắng ngắt.

Nàng nằm nghiêng, kéo chăn che nửa người, trả lời chậm rãi:

– I don’t know… It is my feeling for a long time. I know you are single. But I was scared you didn’t like women, people kept saying that… I just like being near you, learning from you, hearing you talk… (Cháu không biết… Cháu có cảm giác này rất lâu rồi. Cháu biết chú độc thân. Nhưng cháu sợ chú không thích phụ nữ, mọi người đều bảo thế… Cháu chỉ muốn được ở cạnh chú, được chú dạy bảo, nghe chú kể chuyện…)

Tôi im lặng, cảm giác ấm áp xen lẫn day dứt trào lên.

– But I’m so much older than you… (Nhưng chú hơn cháu nhiều tuổi lắm…) tôi nói, giọng trầm.

Nàng nhìn tôi, lắc đầu

– It’s just love… Everything doesn’t matter to me. (Cháu yêu chú… còn lại cháu không quan tâm nhiều)

Tôi ngẩn ra, không ngờ nàng lại thẳng thắn thế.

– So… what now? (Giờ thì sao giờ?) Tôi hỏi.

Dường như có 1 cái gì đó thất vọng và lo sợ thoảng qua trong mắt nàng, mắt nàng đỏ au, rơm rớm hít sâu rồi nói:

– Don’t worry. It’s okay, I was the one who let you to… do. I will not talk to anyone. Whatever happens, I’ll accpet… (Chú đừng lo. Không sao cả. Cháu là người để chú làm… việc đó. Cháu sẽ không nói với ai. Có gì đi nữa thì cháu cũng chấp nhận.)

Tôi hiểu ý nàng – Việt Nam thời đó khắt khe với tình dục trước hôn nhân, mất trinh là điều nặng nề với một gia đình gia giáo như nàng. Thậm chí còn ảnh hưởng đến hạnh phúc sau này.

– Why do you stay alone all the time? (Sao chú cứ vẫn còn độc thân vậy?) – nàng hỏi ngược lại tôi, mắt nhìn thẳng vào tôi như tìm 1 câu trả lời thật.

Đối với câu hỏi này, tôi đã luôn có 1 câu nói dối với quá nhiều người, đứng trước nàng lúc này với lòng nặng trĩu ân hận, nhưng bí mật của tôi và mẹ quá lớn. Tôi trả lời với giọng trầm ngâm:

– I had a hurt in the past… It’s hard for me to feel something for women… (Chú có vết thương lòng trong quá khứ… Nó làm chú khó có cảm tình với phụ nữ lắm…)

– But you seemed so… professional last night… you must do it a lot. (Nhưng hôm qua cháu thấy chú… chuyên nghiệp lắm… chắc chú phải làm rất nhiều rồi)

– I’ve watched movies, read stuff… and took care of myself to satisfy my needs. You know, I’m travel a lot, and have been exposed to westen culture… (Chú xem phim, đọc sách, tranh ảnh… và tự thỏa mãn nhu cầu của mình thôi) – Tôi lắc đầu

– I see… you are the one can become a professinal in any field you interested in… guess you have a whole library of them (Vâng… cháu tin chú có thể chuyên gia ở bất cứ lĩnh vực nào chú quan tâm… cháu đoán chú phải có cả 1 thư viện ấy nhỉ, hì hì) – Nàng cười khúc khích, có vẻ như tâm trạng đã vui hơn.

– Why did you thought I am professinal? (Sao cháu lại nghĩ là chú chuyên nghiệp) – tôi hỏi lại, mắt nháy nháy trêu nàng

– I just… felt it. You knew what to do… (Cháu… cảm thấy vậy. Chú như thể biết phải làm thế nào…) – Nàng đỏ mặt lí nhí.

Tôi nhìn nàng, lòng thoáng tự hào xen lẫn xấu hổ, rồi hỏi:

– Have you ever had a boyfriend? (Cháu có bạn trai chưa?)

– No… I’ve never loved any one… (Chưa, cháu chưa từng yêu ai) – Nàng lắc đầu, rồi ngập ngừng cười nhẹ nói tiếp – Well… maybe one person… I call him uncle. (À… có 1 người… mà cháu gọi bằng chú) – bẽn lẽn nhìn sang tôi.

Tôi ngẩn người nhìn nàng, tim đập nhanh hơn, không biết nói gì tiếp.

– How about you? How many women have you been with? (Chú thì sao, chú có mấy người rồi vậy?) – nàng hỏi, giọng tò mò.

– Just one… (Một) – Tôi ngập ngừng, rồi sửa lại – Well… two now. (Giờ thì có hai) – Tôi nhìn nàng cười.

Nàng cười khúc khích, nhưng không hỏi thêm, như thể hiểu đó là chủ đề tôi không muốn đào sâu.

– Could you ever love me someday? (Liệu một ngày nào đó chú có thể yêu cháu không?) – Nàng hỏi, mắt long lanh nhìn tôi.

Tôi nhìn nàng, lòng giằng xé, rồi hỏi lại:

– Could you wait for me to love you? (Cháu có đợi được đến lúc chú yêu cháu không?)

– How long? (Cháu sẽ phải chờ bao lâu?)

– I don’t know, soon… or late… (Chú không biết, có thể sớm… có thể muộn…) – Tôi đáp, không chắc mình có thể giữ lời.

– At least it’s not never, right? (Ít nhất thì không phải không bao giờ, phải không ạ?) – Nàng có vẻ cũng không chắc với điều mình nói.

Nàng xoay người lại, không nhìn vào tôi nữa. Im lặng 1 lúc, rồi lại thì thầm rất nhẹ

– Can you lie here and hold me? (Chú nằm đây và ôm cháu được không?)

Tôi do dự, nhưng rồi bước đến, nằm xuống cạnh nàng, vòng tay ôm nàng từ phía sau. Cơ thể nàng nhỏ nhắn, ấm áp, nằm gọn trong lòng tôi. Mùi con gái của nàng làm tôi xao xuyến. Buồi tôi cương lên, tôi dịch người ra để không chạm vào nàng, nhưng nàng khẽ nói:

– Just hold me close… (Ôm chặt cháu đi…)

Tôi kéo nàng sát lại, nắm lấy tay nàng, cảm nhận hơi thở nàng phập phồng, mặc kệ cái của nợ của mình ép sát vào mông nàng.

– Does it still hurt? (Cháu còn đau không?) – Tôi hỏi

– Yes… (Còn…) – Nàng gật đầu, nhưng lại nói thêm – But if you want, I’ll let you… (Nhưng nếu chú muốn, cháu sẽ cho…)

Tôi ôm chặt nàng, lòng rung động thật sự

– I liked it… a lot (Chú thích… rất thích) – tôi nói, giọng khàn khàn

Tôi thừa nhận cảm giác đêm qua – cái chặt khít, nóng ran của nàng làm tôi sướng đến tê người, khác hẳn sự quen thuộc của mẹ. Nhưng tôi lắc đầu:

– If I did that now, it wouldn’t be love… (Nếu chú làm thế bây giờ, thì có lẽ sẽ không phải là yêu đâu…)

Nàng im lặng, xoay người lại, mắt long lanh nhìn tôi, rồi khẽ gật gật cười rồi rúc vào người tôi.

– But if I want this, is it ok? (Nếu chú muốn thế này… có được không?) – Tôi đưa tay lên ngực nàng, cho nàng thấy tôi có vẻ muốn bóp vú.

Nàng không nói, chỉ nhìn tròn xoa mắt, rồi gật gật giơ tay lên tính để cho tôi luồn tay vào. Nhưng tôi cười, đưa tay lên cốc vào trán nàng.

– Just kidding. The most thing I want now is you have to eat. (Chú đùa thôi. Chú muốn nhất là bây giờ cháu phải ăn.)

Tôi ra xe đẩy lấy đồ ăn, nhưng có vẻ đồ ăn nguội rồi, tôi định bụng gọi lễ tân mang lên đồ ăn nóng khác, nhưng nàng từ chối, nàng không muốn có ai nữa xuất hiện lúc này, và chấp nhận ăn đồ nguội. Tôi đút cho nàng từng thìa súp, miếng thịt, nàng ăn chậm, tôi cũng ăn cùng. Không khí nhẹ nhàng hơn, tôi ôm nàng, tay vuốt tóc, vỗ nhè nhẹ vào lưng, cả hai chìm vào giấc ngủ trong cái ôm ấy.

Trong mơ, tôi thấy mẹ – mẹ trẻ trung như ngày xưa, tóc đen dài, mắt sáng, trần truồng nằm bên tôi trong căn hầm, ngoài hầm tiếng bom nổ, nhưng không ai sợ hãi. Tôi ôm mẹ, hôn mẹ, tay tôi tìm vú mẹ, buồi tôi cọ vào lồn mẹ, tôi đút vào, nắc mạnh “Bạch… bạch… bạch…” tiếng mẹ rên: “Con ơi… mẹ sướng…” Mẹ nẩy người lên, tôi bắn vào trong mẹ, tinh trùng từng đợt, từng đợt. Mẹ ôn lấy tôi “Mẹ thích lắm… sướng lắm…”

Tôi giật mình tỉnh dậy, quần ướt nhẹp vì mộng tinh, nàng vẫn ngủ say trong vòng tay tôi, hơi thở đều đều. Tôi nhìn nàng, lòng rối loạn – giấc mơ về mẹ quá thật, mẹ thì đang ở rất xa, nhưng nàng thì lại ở đây, gần gũi, ấm áp. Tôi vuốt tóc nàng, cảm giác lạ lùng trào lên – không phải yêu, nhưng là một sự gắn bó tôi chưa từng có với ai ngoài mẹ.

38 tuổi, 23 năm, 1 người đàn bà duy nhất. Nhưng 2 ngày hôm nay làm tôi bối rối. Tôi ân hận, phá trinh 1 người con gái, làm cô ấy đau, nhưng lại chẳng xuất phát vì tình yêu với người ta, tôi thấy thương, thấy muốn bảo vệ nàng. Lòng tôi vẫn nhớ mẹ, vẫn day dứt vì lời hứa 2 năm, liệu tôi có nên đi xa hơn với nàng để thực hiện lời hứa với mẹ, dù tôi có thể không bao giờ có tình cảm với nàng?

Tôi kéo chăn đắp kín cho nàng, nằm nghiêng nhìn nàng ngủ, khuôn mặt nàng bình yên, đôi môi mọng khẽ mỉm cười trong mơ. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể yêu nàng không, hay chỉ là tôi đang tìm một bóng hình mẹ trong nàng? Tôi thở dài, ôm nàng chặt hơn, lòng giằng xé giữa quá khứ với mẹ và hiện tại với nàng, đang nằm đây, nhưng lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không còn cô đơn như trước khi không có mẹ bên cạnh.

[HIỆN TẠI]

“Hôm đó cháu không kiềm chế được…” tôi tủm tỉm 1 mình nhớ về cái hôm tôi hỏi lại nàng về lần đầu tiên giữa nàng và tôi. “Yêu thầm chú cũng lâu… lại cả tò mò chuyện trai gái từ hồi cấp 2 nữa… hôm đó có khi lại đúng ngày rụng trứng nên… nên… chắc là cháu… nứng!”. “Cũng tại chú hôn lại cháu cơ… trước lúc đó chỉ muốn hôn 1 cái thôi rồi chạy về phòng ấy.”

“Lúc chú bóp vú ấy… sợ lắm ý… lần đầu tiên bị chạm vào vú… người ta là gái trinh đó cái chú già này… cơ mà… chạm vào chú… cái mùi của chú… làm cháu cứ muốn tiếp… muốn tiếp… không muốn ngừng lại… chỉ muốn cho chú tất cả những gì chú muốn!”.

“Lúc chú tụt quần sờ vào bím… sợ chết… mà nứng chết… nghĩ thoáng qua nhỡ mất thì sao… nhưng kệ… rồi cái của nợ của chú thúc vào… đau chết luôn… chỉ thấy mỗi đau… với cả biết là mất trinh rồi… nên khóc… xong nhìn mặt chú thỏa mãn lắm… lại kệ… cho chú… chả thèm đòi…”

Phần trước Đọc tiếp

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Website chuyển qua tên miền mới là: Truyensextv.us, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Truyện lấy các nhân vật trong phim “Linh duyên: Bí mật từ hình nhân” Trong đêm tối, Hạnh chạy thục mạng trên con đường vắng. Cô chạy như bị ma đuổi, trông cô có vẻ đang sợ hãi một thứ…
Phân loại: Truyện Sex Dài Tập
Tôi năm nay 32 tuổi, đã có vợ con, trích ngang lý lịch để các bạn biết những gì mình sắp kể đã là quá khứ. Năm mình 25 tuổi, mình chuẩn bị lấy vợ, cô ấy xinh xắn dễ…
Phân loại: Truyện Sex Ngắn
Bạn đang đọc Quyển 14, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Lăng Tiếu” tại đây: http://truyensextv68.com/tag/tuyen-tap-lang-tieu/ Phong Nha, Tàn Báo, Tống Minh Hoa, Đỗ Thiết, Phương Thần, Lạc U sáu người đều độngthủ, bị Lăng Tiếu ngăn cản. Bọn…
Phân loại: Truyện Sex Dài Tập