Phần 18: BẢN NĂNG
[QUÁ KHỨ]
Việc hoàn tất hồ sơ cho ngày mai xong xuôi thì đồng hồ cũng chỉ hơn 9 giờ. Nàng thu dọn tài liệu trên bàn, trong khi tôi vào toilet đi tiểu vì cố nhịn cho đến khi hoàn thành xong việc. Tôi nghe tiếng giấy sột soạt, tiếng bước chân nhẹ của nàng, tôi chậm rãi kéo khóa quần, xả nước và ra bồn rửa tay, chắc có lẽ nàng đã trở về phòng. Nhưng khi tôi bước ra, vẫn thấy nàng đứng bên cạnh bàn làm việc, kiên nhẫn chờ đợi. “Cháu xin phép phép về phòng ạ. Chú nghỉ sớm nhé.” – Tay cầm tập tài liệu, nàng nhẹ cúi mình.
Tôi cũng không quá bất ngờ với sự lễ phép của nàng, mỉm cười, gật đầu: “Ừ, cháu về đi. Mai chú cháu mình sang đó sớm.” Nàng gật đầu “Dạ” rồi quay người bước đi, nhưng chỉ được hai bước, “Ối” chân nàng vấp vào tay kéo chiếc vali tôi đặt cạnh giường, không biết từ lúc nào đổ ngang ra sàn, bình thường thì có thể dễ phát hiện, nhưng nó quá sát chân nàng nên khó quan sát, tôi bị khuất tầm nhìn nên cũng không để ý thấy.
Tôi chỉ kịp kêu lên “Cẩn thận cháu!”, cả người nàng đổ nhào về phía trước, chiếc vali cũng bung ra do tôi chưa kéo khóa, đồ đạc trong vali rơi ra tung tóe: quần áo, sổ tay, mấy thứ linh tinh và tai hại nhất là cuốn tạp chí Playboy tôi mua lúc chiều – trang bìa hiện rõ cơ thể lõa lồ của một phụ nữ tóc vàng, ngực trần căng tròn, ánh mắt khiêu khích – văng ra ngay trước mắt nàng.
Nàng luống cuống, tay run run nhặt mấy thứ đồ vừa văng ra đặt lại vào vali, cả cuốn tạp chí, mặt đỏ rực như quả cà chua chín, không dám ngẩng lên. Tôi đứng trân ra, lúng túng, không biết nói gì. Nàng ôm tập tài liệu trước ngực, đứng dậy, thấy tôi đứng đó, cũng trân người, mặt đỏ càng thêm đỏ, lắp bắp “Cháu… xin lỗi chú”.
“Chân cháu chảy máu kìa…” tôi bật ra câu nói, phá vỡ không khí ngột ngạt, vì tôi cũng chả biết nói gì hơn. Nàng cúi xuống, mới nhận ra đầu gối rách một đường, máu rỉ ra đỏ tươi, đau rát làm nàng khẽ nhăn mặt xuýt xoa, nhưng cũng cứng rắn nói: “Dạ… không sao đâu ạ…”
“Cháu ngồi đi chú lấy cồn sơ cứu cho.” Như có vẻ rất đau, nàng ngồi xuống góc giường, châm buông xuống đất. Tôi lấy bông và cồn từ hộp y tế trong phòng, đem đến gần rồi chủ động lau vết thương. Thời bấy giờ các sản phẩm kiểu như Playboy sẽ bị quy là văn hóa phẩm đồi trụy và lên án rất gay gắt. Tay tôi run run, không phải vì vụng, mà vì tình huống bất ngờ này. Hình ảnh 1 người chú đứng đắn, luôn giữ khoảng cách với phụ nữ… Có vẻ đau nên khi thấm nàng vẫn xuýt xa nhẹ.
Trong lúc tôi cẩn thận thấm máu, giọng nàng thốt lên, nhỏ nhưng rõ: “Chú có biết ở xí nghiệp người ta bảo chú không thích phụ nữ không?” Tôi ngẩng lên, cười nhẹ: “Chú biết.” Không khí bớt ngại ngùng, nàng nín cười, giọng lí nhí: “Có vẻ không phải chú nhỉ? Hì hì…” Tôi chỉ cười nhẹ, xử lý xong vết thương, băng lại cẩn thận, khi xong xuôi không thấy nàng nói thêm nói gì, chỉ đang xoa bên ngoài nớp băng, tôi ngồi ra chiếc ghế làm việc đối diện giường, giữ khoảng cách với nàng rồi mới đáp “Chú là đàn ông thẳng.”
Có vẻ như đã chờ câu nói này từ tôi để tiếp tục câu chuyện, nàng nghiêng đầu: “Vậy sao chú cứ ở một mình mãi ạ?”. “Chú sống với mẹ chú mà, có một mình đâu” tôi trả lời, giọng trầm xuống. Nàng gật gù: “Dạ… Ý là người ta cũng bảo chú cành cao, có khi phải như hoa hậu chú mới chịu, hì hì.” Tôi lắc đầu: “Không, không phải thế. Tại chú hơi khó gần, chứ không yêu cầu xinh đẹp giỏi giang hay phải có tính cách gì đó đâu.”
Nàng nhìn tôi, mắt sáng lên: “Cháu thấy chú dễ gần mà. Chú giúp cháu nhiều, vừa lịch thiệp vừa thân thiện…” Tôi cười: “Chỉ là chú khó có cảm xúc với người ta thôi.” Nàng tò mò, hỏi tiếp: “Thật không ạ? Cháu tưởng chú chỉ nghiêm khắc thôi chứ…” Tôi kể nàng nghe vài chuyện, về những lần mai mối thất bại, về cách tôi sống khép kín, nàng lắng nghe, gật gù, rồi cười: “Chú kể vui thật đấy…”
Hai chú cháu cởi mở hơn, nói chuyện từ công việc đến những điều lặt vặt, không khí nhẹ nhàng như giữa người thân – cách xưng hô “chú cháu” vì tôi và nàng chênh nhau đến 18 tuổi. Chợt tiếng chuông đồng hồ điểm 10 giờ vang lên, cắt đứt câu chuyện. Tôi nhìn nàng: “Thôi dừng ở đây nhé. Muộn rồi cháu về đi. Mai còn đi họp sớm.” Nàng gật đầu: “Vâng ạ,” rồi đứng dậy, nhưng chân đau làm nàng khựng lại, đổ người về phía trước chỗ tôi đang ngồi.
Tôi vội đỡ lấy nàng, 2 tay tôi đỡ lấy 2 tay nàng, 2 mắt đối diện nhau, chưa bao giờ gần đến thế, tôi thấy một mùi hương nhè nhẹ phảng phất, thơm quá. Bất ngờ nàng đưa người vươn tới, vụng về đặt lên môi tôi một nụ hôn, môi nàng mềm, ấm, hơi run run, như một cô bé mới lớn chưa biết yêu.
Tôi sững sờ, một cảm giác ấy giống như khi hôn mẹ – ấm áp, thân thuộc. Nàng dừng lại, ngập ngừng ngước nhìn tôi, rồi lại vươn mình đặt thêm 1 nụ hôn khác cũng vụng như nụ hôn ban đầu. Bản năng trỗi dậy, tôi đáp trả nụ hôn của nàng, vòng tay ôm chặt nàng, hôn sâu hơn nữa. Nàng lóng ngóng đáp trả và học theo cách tôi hôn. Lưỡi tôi nhẹ tách đôi môi quấn lấy lưỡi nàng, và như vô thức, tay tôi đưa lên ngực, bóp nhẹ vú nàng qua lớp vải mỏng. Nàng giật mình, rú lên, như bị điện giật, đẩy tôi ra, lùi lại vài bước, mắt tròn xoe nhìn tôi ngơ ngác.
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra trước mắt mình là một cô gái Việt Nam điển hình thập niên 70, con nhà gia giáo, khép kín, chưa từng biết đến tình dục, và có lẽ chưa có chút trải nghiệm nào ngoài những câu chuyện mơ mộng tuổi mới lớn. Còn tôi, người đàn bà duy nhất tôi chạm vào cho đến lúc này là mẹ – vốn chưa bao giờ ngăn cản bản năng của tôi.
“Chú… xin lỗi… chú… bất ngờ quá…” tôi lắp bắp, lòng rối bời. Tôi thoáng có một chút do dự rằng nàng sẽ nghĩ gì về tôi, 1 thằng đàn ông già thích xem tạp chí đồi trụy, và trong cái thời đại 1 cái nắm tay cũng có thể được quy tội hiếp dâm thì tôi lại ngang nhiên đưa tay bóp vú con gái nhà người ta. Trong lòng tôi với nàng vốn không có tạp niệm, chỉ tại tình huống hơi bất ngờ với bản năng trỗi dậy nên tôi cũng không biết giải thích sao.
Nhưng trái với suy nghĩ ấy, nàng lại bước tới, ôm chầm lấy tôi lần nữa, trao tôi một nụ hôn sâu hơn, tay nàng run run ôm cổ tôi, nhấn cả cơ thể vào lòng tôi. Tôi đáp lại, tay vuốt ve lưng nàng, mơn trớn từ vai xuống eo, cảm giác mềm mại của nàng làm tôi rạo rực. Còn mọi thứ trên cơ thể nàng khi tôi chạm vào nàng đều có vẻ phản ứng nhẹ như lần đầu tiên một người đàn ông chạm vào chỗ đó.
Mọi thứ đi xa hơn, tôi bế thốc đặt ngửa nàng lên giường, tay luồn vào váy nàng, kéo chiếc quần lót cotton trắng xuống tận mắt cá chân. Tôi chạm vào đôi bờ mông to, tròn, săn chắc, mát rượi. Tôi rê tay đến bẹn nàng, ướt nhẹp, lông mu có vẻ lưa thưa. Nàng vẫn ôm lấy cổ tôi, mắt xoe tròn nhìn thẳng vào vào tôi, nửa như bất ngờ, nửa như bất chấp những gì tiếp theo. Tôi tụt quần mình xuống, buồi tôi cương cứng, nóng ran.
Theo bản năng quá quen thuộc, tôi luồn tay vào trong áo, đẩy chiếc áo lót lên, tôi bóp vú nàng – cỡ như trái cam, mềm nhưng săn chắc, núm vú nàng nhỏ như hạt đỗ, cứng lên dưới đầu ngón tay tôi. Nàng thở gấp, mắt vẫn tròn xoe nhìn tôi. Tôi tách hai chân nàng ra đưa hạ bộ đến, lấy tay rà buồi đến vị trí đang tứa ra những làn dâm thủy ướt át, rồi ấn thẳng vào lồn nàng.
Nàng rú lên: “Á…” ôm chặt lấy tôi, người run bần bật, nước mắt ứa ra, môi mím chặt nhưng vẫn phát ra tiếng rên đau đớn: “Ư… ư…” Mới chỉ vào được trong nàng 1 chút, tôi giật mình, buông một câu ngu ngốc dù biết thừa câu trả lời: “Cháu… cháu còn trinh hả?” Nàng gật đầu, òa khóc, tay vẫn bấu chặt vai tôi.
Tôi hoảng, hoảng vì ko biết hậu quả sẽ ra sao, và hoảng nữa vì tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm với gái trinh, thậm chí là không cả có kinh nghiệm với 1 người đàn bà nào khác ngoại trừ mẹ – người đã trải qua 3 lần sinh nở. Tôi vẫn chưa bao giờ quên cái lần đầu tôi đút buồi vào lồn mẹ, rất dễ dàng.
Với nàng, cảm giác hoàn toàn khác. Lồn nàng chặt khít dù thấm đẫm nước nhờn, lần đâm khi nãy khá thô bạo, tôi mới vào được khoảng 1/3. Tôi lục trong đầu những tài liệu đã đọc để nhớ vài chút kiến thức sách vở. Giờ thì sự cũng đã rồi, có lẽ màng trinh nàng đã rách. Đâm lao theo lao, tôi hơi kéo ra 1 chút, rồi hẩy người đút vào sâu hơn 1 chút nữa, lần này tôi làm chậm và nhẹ hơn, 1 cảm giác vừa lạ vừa kích thích khi nhích từng tí một, phải mất 4 lần nhấp tôi mới vào gần hết bên trong, lồn nàng co bóp mãnh liệt như muốn đẩy ngược buồi tôi ra..
Tôi nhìn nàng mím chặt môi, như ngừng thở, mắt nhắm tịt, gồng người lên chịu đau. “Cháu… thả lỏng ra 1 chút…” tôi rụt rè nói. Tức thì tôi thấy nàng có vẻ điều hòa dần nhịp thở, thả lỏng dần cơ thể. Tôi nhấp nhẹ nhàng và dứt khoát thêm 1 nhịp, dường như đầu buồi tôi chạm vào cổ tử cung nàng. Nàng há hốc thốt lên 1 tiếng, mặt nhăn lại vì đau, người lại gồng lên. Tôi nhận thấy lồn nàng bóp lấy buồi tôi như muốn siết đứt. Rồi tôi để yên đó, trọn vẹn buồi tôi trong lồn nàng, không dám nhúc nhích, nhưng tôi cảm nhận rõ sự nóng hổi theo từng nhịp co bóp từ cơ thể non nớt ấy, vừa sướng, vừa sợ làm nàng tổn thương.
Tầm 1 lúc khi nàng thả lỏng người và dần bớt run, tiếng rên đau nhỏ lại, tôi bắt đầu nhấp chậm “Bạch… bạch… bạch…” Mỗi nhịp, tôi nhìn nàng nhăn mặt, mắt nhắm nghiền, nước mắt ứa ra từ khóe mi. “Chú dừng nhé?” tôi hỏi, giọng lo lắng. Nàng lắc đầu: “Không… chú cứ làm…” Tôi tiếp tục, nhấp đều, tay bóp vú nàng, cảm giác ngực săn chắc dưới lòng bàn tay làm tôi rạo rực.
So với phụ nữ thời đó nàng cũng cao trung bình, tầm 1m56, dáng bình thường, ngực hệ cam, eo thon, da hơi ngăm đen nhưng mịn màng, mông to nổi bật so với thân hình nhỏ nhắn. Tôi nhấp nhanh hơn, ràng rên: “Ư… đau…” nhưng vẫn ôm tôi, tôi không chịu nổi, rút ra, bắn đầy lên áo và váy nàng những dòng tinh trùng trắng đục. Trên buồi tôi nhoe nhoét máu đỏ.
Nàng nằm im, thở dốc, mắt đỏ hoe, nước mắt chảy ướt gối, tôi nằm xuống bên cạnh, ôm nàng vào lòng, tay vuốt tóc nàng, lòng rối loạn, day dứt. “Chú xin lỗi… chú không cố ý làm cháu đau…” tôi thì thầm, giọng nghèn nghẹn. Nàng ngẩng lên, mắt ướt, nhưng khẽ lắc đầu “Cháu không sao… là do cháu muốn…” Tôi sững người, nhìn nàng – khuôn mặt trẻ trung, đôi môi mọng còn run, cơ thể nhỏ nhắn nằm trong tay tôi, tôi thấy thương, thấy tội, nhưng cũng thấy một cảm giác lạ len lỏi. Tôi lau tinh trùng trên áo và váy rồi kéo chăn đắp cho nàng, “Cháu… thấy buồn ngủ…” Tôi nói nhỏ “Cháu cứ ngủ đi” Nàng gật đầu, mắt nhắm lại, hơi thở dần đều.
Tôi ngồi ra ghế, nhìn nàng chìm vào giấc ngủ, lòng trĩu nặng. Tôi không yêu nàng, không có cảm xúc như với mẹ, nhưng cái ôm, cái hôn, và cái cảm giác vừa rồi của tôi trong lồn nàng làm tôi bối rối. Tôi tự hỏi, liệu đây có phải điều mẹ muốn – tôi mở lòng với ai đó ngoài mẹ? Nhưng sao lòng tôi vẫn chỉ nghĩ đến mẹ, đến cái đêm mẹ ép tôi hứa? Tôi thở dài, tắt đèn, ngồi trong bóng tối, nghe tiếng thở đều của nàng, lòng tôi giằng xé không yên.
Bình luận