Phần 25: CÔNG KHAI
[QUÁ KHỨ]
Sáng hôm sau, tôi gõ cửa phòng chú giám đốc, trưa nay toàn xí nghiệp sẽ có buổi liên hoan công bố dự án mới thực hiện hợp đồng lớn mà tôi đưa về, có 1 việc nhất định tôi phải gặp chú trước buổi liên hoan. Chú năm đó cũng gần 60 tuổi, trước đây là người trực tiếp dẫn dắt tôi từ ngày đầu tôi về xí nghiệp. Khi đó chú còn là 1 trưởng phòng, sự sáng suốt và quyết đoán của chú giúp chú vững bước trở thành giám đốc xí nghiệp, lèo lái sự thành công của cả tập thể.
Chú trọng người tài, luôn tiếp thu kiến thức mới cũng như không ngại thay đổi tư duy theo thời cuộc. Hơn 17 năm qua, chú là người anh lớn nhận ra khả năng của tôi, đã tạo nhiều điều kiện cho tôi đương đầu những thử thách mới, hỗ trợ, cất nhắc tôi lên vị trí phó giám đốc xí nghiệp. Tình cảm giữa tôi và chú hết sức trung thành và thân thiết.
Về cá nhân, chú cùng vài lần mai mối nhiệt tình cho tôi, kể cả với những cô cháu họ trong gia đình chú đến cả con gái của bạn đồng cấp với chú ở các cơ quan khác. Đáng tiếc hay cũng có khi lại là đáng may khi tôi chả thành công với mối nào. Chú bực, còn mắng vốn “Thôi công việc thì tao làm với chú mày, còn chuyện gia đình thì tao mặc, không giúp nữa.”
“Chú có bận không ạ, cho cháu xin ít phút chú nhé?” tôi cất giọng, tay gõ cánh cửa đang mở. Chú ngước lên từ chồng giấy tờ, cười hiền: “Vào đi, có chuyện gì mà trông mày nghiêm trọng thế cháu?”, đoạn ra bàn nước pha ấm trà. Tôi đóng cửa, ngồi xuống đối diện chú hít sâu, rồi thổ lộ: “Cháu muốn xin phép chú một chuyện… là chuyện cá nhân của cháu…”
“Chà chà cái thằng này, có tình yêu tình báo rồi phải không? Kể ngay tao nghe xem nào!” chú cười khà, ra vẻ cực kỳ tò mò. “Dạ vâng ạ, chuyện là thời gian vừa rồi cháu có tìm hiểu 1 cô gái, mối quan hệ thì trong sáng nhưng với xí nghiệp mình thì lại hơi nhạy cảm 1 chút ạ.” Tôi ngập ngừng dẫn dắt.
“Để tao đoán nhé… có phải con bé thực tập sinh mới được bổ nhiệm về bộ phận của chú mày năm trước không?” chú vươn người lên tò mò. “Ơ, dạ… sao chú lại biết ạ?” Tôi lắp bắp, hơi bất ngờ. Chú vỗ đùi đánh đét, cười sảng khoái “Cuối cùng thì rốt cuộc cũng đúng ý tao rồi!” rồi đưa tay nhấp ngụm nước trà trong sự bất ngờ của tôi.
Chú cười khách vỗ vai tôi, vừa nói “Chú mày cứ suốt ngày cắm đầu vào công việc, đám bên dưới thì nhiều chuyện bàn tán mãi suốt bao năm qua. Tao coi chú mày vừa như đệ tử ruột, vừa như con cháu trong nhà, tao biết chú mày cũng gặp hết đám này đám nọ: trẻ măng có, quá lứa cũng có, xinh đẹp nết na cũng rồi, hiền dịu đảm đang cũng thế… nhưng chả đến đâu vào đâu cả…, có lẽ với chú mày, thúc ép không đem lại kết quả.” chú lại nhấp ngụm nước trà. Rồi nói tiếp.
“Năm ngoái mày có đề bạt con bé tạm làm trợ lý. Tao cũng chả nghĩ sâu xa gì đâu, mười mấy năm chú mày làm với tao, chú mày cũng đề bạt nhiều nhân viên chất lượng, nam có, nữ có. Nên tao chắc nó xuất phát như tính cách bình thường của chú mày chứ không có ý đồ cá nhân. Tao để ý thấy con bé cũng có chút nhan sắc, ngoan ngoãn, trong công việc cũng chăm chỉ và có chút cả tài năng, tao cũng chẳng quan tâm đến tuổi tác mà cũng có ý ngắm cho chú mày.” Chú dừng lại lấy hơi, rồi lại tiếp:
“Nhân thể khi mày đề xuất cho con bé đi cùng công tác trong nhiều chuyến đi nước ngoài, bên phòng nhân sự khi phê duyệt có phàn nàn với tao là con bé mới vào thực tập. Nhưng tao hiểu chú mày thế nào, lại có ý gán ghép nên tao bảo đây là quyết định của tao để chú mày bồi dưỡng nhân tài kế cận, nhận bừa con bé là cháu họ tao giao mày dạy dỗ, nhưng cấm tiệt tụi nó bàn tán, tao mà nghe được là tao xử lý nên thông tin cũng êm xuôi.” Chú vẫn nói tiếp trong nụ cười đắc thắng.
“Tao biết thúc ép không được với chú mày, nên cứ thử để mưa dầm thấm lâu, mày cứ cắm đầu với công việc, thì tao dùng công việc để đẩy, cuối cùng cũng không thoát được ý trời. Tao chờ ngày này mấy tháng rồi! Ha ha ha”. Tôi nghệt mặt ra, từng này tuổi đầu rồi mà… “Dạ chú đã nói thế thì cháu cũng không biết giấu gì hơn nữa. Cháu với cô ấy cũng tìm hiểu nhau hơn nửa năm nay, gia đình 2 bên cũng đã gặp gỡ.” tôi nói dối để giữ danh giá cho nàng. “Đúng, đúng, xúc tiến nhanh đi cháu!” Chú lại vỗ vai tôi cười hà hà. “Dạ. Hôm nay cháu tính mượn buổi tiệc trưa để công khai với xí nghiệp, không biết ý chú thế nào?”
“Tao tưởng mày định sống cô độc cả đời, giờ có người bên cạnh, tao yên tâm rồi. Công khai đi, cứ tự nhiên, chú ủng hộ hết mình!” Tôi thở phào, cúi đầu: “Cháu cảm ơn chú…” Chú gật đầu, mắt lấp lánh: “Tao lại chả mừng cho mày quá chứ, thằng ranh!”
Buổi liên hoan trưa đó, xí nghiệp rộn ràng ăn mừng đơn hàng lớn nhất từ trước đến giờ, sắp tới sẽ thay đổi cuộc sống của cả mọi người. Tiếng cười nói vang khắp hội trường. Theo kịch bản, MC mời các lãnh đạo phát biểu, và tôi là người cuối cùng đứng lên. Tôi cầm micro, giọng điềm đạm: “Tôi không dám nhận công lao về mình. Thành công hôm nay là nhờ tập thể, nhờ các anh em đã đồng lòng để bộ phận kinh doanh quốc tế chúng ta cạnh tranh với doanh nghiệp nước ngoài. Tôi xin cảm ơn tất cả vì những đóng góp không mệt mỏi…” Tiếng vỗ tay vang lên, tôi cúi đầu chào nhẹ, vốn phải trả micro cho MC để khai mạc bữa tiệc. Nhưng tôi giơ tay, xin giữ lại: “Xin cho tôi phát biểu thêm 1 phần nữa…”
Cả hội trường xôn xao, ánh mắt tò mò đổ dồn về tôi. “Hôm nay, tôi muốn mời một người lên sân khấu,” tôi nói tiếp. “Ai vậy?” tiếng ồn ào nổi lên, tôi mỉm cười, đọc to tên nàng. Mọi người ồ lên ngạc nhiên, vài tiếng huýt sáo vang lên từ góc phòng. Nàng bước lên, dáng vẻ tự tin như khi đối diện đối tác nước ngoài, nhưng tôi đọc được trong mắt nàng chút lo lắng thoáng qua. Nàng đứng cạnh tôi, tay khẽ run, tôi nhìn nàng, rồi nói: “Hôm nay tôi mời cô ấy lên không phải vì việc công, mà vì việc riêng. Thưa quý vị, tôi năm nay gần 40, suốt 17 năm gắn bó với xí nghiệp, đồng hành cùng anh em, tôi mải mê công việc, có lúc nghĩ mình chẳng còn gì ngoài nó. Nhưng rồi cô gái này xuất hiện. Thời gian qua làm việc cùng nhau, chúng tôi cũng nảy sinh tình cảm cá nhân. Nhờ công việc, chúng tôi trong sáng tìm hiểu nhau, đã gặp gỡ hai bên gia đình và được đồng ý. Thời gian đã chín muồi, hôm nay tôi xin công khai mối quan hệ này, và mời cả xí nghiệp đến dự đám cưới của chúng tôi trong một ngày rất gần!”
Cả hội trường hơi có chút bất ngờ, có lẽ khoảng cách tuổi tác giữa tôi và nàng cũng như mối quan hệ bí mật trong công việc, cũng mới chỉ gần 1 năm khiến mọi người hơi có chút phản ứng, nơi thì có vẻ ủng hộ, nơi có vẻ lại đang có chút hiềm nghi. Dù là người bản lĩnh nhưng tôi cũng có chút hơi hoảng. Lúc này, chú giám đốc bước lên đầu tiên, bắt tay tôi chặt: “Chúc mừng cháu!” rồi quay sang nàng, cười hiền: “Cháu làm tốt lắm, giữ thằng này cho chắc nhé!”
Chú giám đốc giơ tay lấy micro từ tôi, giọng sang sảng: “Tôi xin có vài lời. Đồng chí này làm việc với tôi 17 năm, gần như là cánh tay phải của tôi, tài năng thì ai cũng biết, nhân cách cũng tuyệt vời, đóng góp cho xí nghiệp ta thì công đầu, nhưng đời tư thì kín như bưng. Tôi từng lo đồng chí cô độc mãi, giờ đồng chí tìm được hạnh phúc, tôi mừng hơn ai hết. Tôi tin đồng chí không chỉ là phó giám đốc giỏi, mà còn là người đàn ông có trách nhiệm. Hôm nay, cả xí nghiệp chúng ta chúc mừng 2 đồng chí này!”
Tức thì cả hội trường rào rào những lời vỗ tay chúc mừng, các phó giám đốc khác cũng lên bắt tay chúc mừng tôi và nàng. Chú giơ ly rượu, hô vang: “Chúc mừng đôi uyên ương! Tôi tuyên bố khai tiệc!” Mọi người nâng ly theo, tiếng cụng ly lanh canh vang lên trong không khí ấm áp. Tôi ghé vào tai chú “Cháu cảm ơn chú nhiều!”
Tối hôm đó, tại căn biệt thự, tôi và nàng nằm ôm nhau trên sofa. Tôi sờ bụng nàng cảm nhận xem con lớn đến đâu rồi, nhưng có lẽ còn quá sớm. “Trưa nay cháu sợ muốn chết…” Tôi cười: “Nhưng cháu bước đi tự tin lắm còn gì…” Nàng ép chặt ngực vào tôi, thì thầm tiếp: “Hôm nọ nghe bà nói mà cháu suýt khóc. Lúc bà với chú về, bố mẹ gọi cháu lại hỏi chuyện, hỏi cháu định thế nào…” Tôi ôm chặt nàng, tay xoa bờ lưng trần mịn màng, lim dim, thì thào vào tai: “Thế cháu bảo bố mẹ sao?” Nàng cười: “Cháu chả muốn về với bố mẹ, cháu muốn ở bên chú thôi…” Tôi hỏi tiếp: “Ở bên chú thì thế nào?” Nàng nhổm dậy, thò tay vào quần tôi, sục buồi tôi đáp: “Thì như thế này này!” ánh mắt vừa ngây thơ vừa tà dâm.
Tôi lườm nàng, mấy hôm rồi tôi chưa kịp có thời gian để tìm hiểu thêm về chuyện quan hệ sau khi mới thụ thai nên cũng chưa dám đi xa hơn những động chạm bên ngoài. Đưa tay vê nhẹ núm vú tí tẹo của nàng, nàng rụt lại “Úi đau!” nên tôi lại ôm nàng nằm xuống. Nàng ghé sát, hỏi: “Thế có đổi cách xưng hô không chú?” Tôi nhìn nàng, hỏi ngược: “Ý cháu sao?” Nàng thỏ thẻ: “Cháu thích thế này hơn. Không phải ngại đổi, mà cháu thích gọi chú…” Tôi ôm nàng chặt, xoa bụng nàng “Vậy khi riêng với nhau thì cứ thế này nhé. Còn bên ngoài, mình sửa anh – em cho dễ xưng hô…”
Tôi đưa nàng về, đường hoàng dắt tay bước đến tận cửa, dõng dạc chào bố mẹ vợ tương lai: “Dạ cháu chào cô chú, cháu đưa em nó về đến nơi ạ!” Bố nàng cười: “Sắp thành người nhà cả rồi còn khách sáo làm gì, anh… à cháu vào nhà uống nước đã rồi về!” Tôi đáp: “Dạ, cháu xin phép cô chú, giờ cũng hơi muộn rồi, cháu về cho mẹ nghỉ sớm không bà lại chờ mở cửa ạ.”. “Vậy anh… à cháu về cẩn thận nhé!” bố nàng ôn tồn bảo, trong mắt ánh lên sự trân trọng với người đàn ông hiếu thảo. Mẹ nàng nhéo tai thằng em trai nàng đang ngồi vắt vẻo “Đấy. Liệu mà học anh rể tương lai đi nhé”.
Thằng nhóc 15 tuổi chào tôi, tôi vẫy tay chào cả nhà rồi ra về. Lòng nghĩ chà, nếu mẹ nàng biết chuyện giữa tôi và mẹ, liệu mẹ nàng có muốn thằng em nàng học làm chuyện giống tôi không? Tôi phóng xe về lại căn hộ tập thể, nơi mẹ đang chờ tôi, trên giường, với tất cả cơ thể mẹ. Nghĩ đến đó buồi tôi cương lên, lòng tôi khấp khởi, hạnh phúc vì 1 ngày trọn vẹn.
[HIỆN TẠI]
Năm sau thì xí nghiệp tôi cổ phần hóa, trở thành công ty cổ phần, chú giám đốc làm chủ tịch hội đồng quản trị và tổng giám đốc. Chú điều hành công ty thêm 10 năm nữa, 70 tuổi mới về hưu, vẫn xuất hiện trong ban cố vấn. Tôi cũng nằm trong hội đồng quản trị, làm phó tổng giám đốc hỗ trợ chú suốt thời gian đó. Sau khi chú nghỉ hưu, tôi trở thành tổng giám đốc, điều hành mọi việc suốt 15 năm nay.
…
Còn tiếp…
Bình luận