Phần 24: LÒNG MẸ
[QUÁ KHỨ]
Hôm sau, tôi đưa mẹ sang nhà nàng nói chuyện. Bố mẹ nàng cũng lịch sự đón tiếp, đến khi nói chuyện thì lúc này, bố mẹ nàng mới biết chuyện nàng có bầu. Thời đó, phòng khám tư hiếm, bệnh viện công thì ngại chường mặt, nhưng những triệu chứng – trễ kinh, đau ngực – thì phụ nữ nào cũng nhận ra. Họ đã biết nàng trao trinh tiết cho tôi, nhưng chuyện có bầu lại ở một cấp độ khác. Mất trinh trước khi cưới đã là điều tiếng, “ăn cơm trước kẻng” mà có thai thì xã hội coi như lăng loàn, gia đình nhục nhã. Bố mẹ nàng vừa giận con, vừa giận tôi, lại thêm xấu hổ khi đối diện mẹ tôi.
Bố nàng thở dài, cúi đầu trước mẹ tôi: “Chúng tôi xin lỗi bác… Con bé hư hỏng, chúng tôi không dạy bảo được nó nên thân. Giờ sự đã rồi, cũng chỉ dám mong gia đình chấp nhận…” Mẹ tôi ngồi đó, trong bộ áo nâu bạc màu, cười hiền, giọng ấm áp: “Anh chị đừng nói thế. Chồng tôi hi sinh hơn 2 chục năm rồi, để lại thằng bé này gánh vác cả gia đình. Hồi đó nó mới lớn đã phải ra đây 1 thân 1 mình vừa làm vừa học, còn phải lo nuôi mẹ, nuôi 2 đứa em còn tuổi ăn tuổi học, tôi chỉ quanh quẩn ở quê với mấy mảnh vườn.”
“Rồi nó trưởng thành, cáng đáng cho các em học hành, lo dựng dựng vợ gả chồng cho các em, lại còn phấn đấu xây dựng đất nước, mà quên mất chính mình. Là mẹ, tôi thương nó, xót nó lắm. Tôi giờ tuổi cao, chẳng biết còn sống được bao lâu, chỉ mong nó sớm yên bề gia thất, có người bên cạnh chăm lo chu toàn. Từ ngày gặp cháu nhà anh chị, tôi đã đem lòng yêu quý, mong hai đứa sớm nên duyên trăm năm. Chồng tôi dưới suối vàng có cháu đích tôn cũng thanh thản mà ngậm cười với tổ tiên. Tôi phải cảm ơn cháu nó, cảm ơn anh chị mới đúng…”
Lời mẹ nói như chạm vào lòng tôi, nước mắt trào ra không kìm được. Tôi nhìn sang, thấy bố mẹ nàng cũng rưng rưng, nàng cúi đầu, tay nắm chặt vạt áo, mắt đỏ hoe. Bố nàng hắng giọng, nói: “Thú thật với bác, trước nay tôi không ưa anh ấy lắm. Anh ấy trạc tuổi tôi, mà con bé nhà tôi là viên ngọc tôi nâng niu từ nhỏ, dạy dỗ cẩn thận. Ra đời, lại gặp người hơn nó cả một thế hệ, chuyện tình cảm tiến triển nhanh như gió cuốn, tôi sợ nó bị lừa, bị hư hỏng.”
“Tính con bé quật cường, tôi từng nghĩ có khi mất nó vì lầm đường lạc lối. Nhưng tiếp xúc với anh ấy nhiều lần, tôi dần có thiện cảm. Giờ nghe bác tâm sự, tôi lại thêm phần nể phục. Nếu bác và anh ấy thật lòng, con bé đã lựa chọn, thì vợ chồng tôi xin thuận theo duyên trời. Mong 2 nhà kết thông gia…” Ông quay sang tôi, cười nhẹ: “Nhưng tôi vẫn trách anh một chuyện. Anh với con bé… đến nước này rồi mà cứ… chú chú cháu cháu, sau này tôi biết xưng hô với anh thế nào đây?”
Cả nhà bật cười, không khí nặng nề tan biến, thay bằng niềm vui giản dị, hạnh phúc. Tôi đứng dậy, cúi đầu trước bố mẹ nàng: “Xin lỗi vì đã làm anh chị… à cô chú lo lắng thời gian qua. Tôi… à cháu hứa sẽ yêu thương, chăm sóc em ấy, làm cho em ấy được hạnh phúc…” Mẹ nàng lau nước mắt, nắm tay mẹ tôi: “Chị ơi, em cảm ơn chị… Con bé nhà em được chị thương là phúc của nó…” Nàng ngước lên nhìn tôi, mắt long lanh, khẽ cười – nụ cười làm lòng tôi ấm áp, như xua tan mọi căng thẳng.
Tôi chở mẹ ra về, trên đường về mẹ bảo: “Mẹ muốn ra lại bãi sông hồi trước …” Tôi gật đầu, lái xe qua những con đường theo trí nhớ. Tôi chỉ còn nhớ mang máng vị trí ấy, còn cảnh vật xung quanh đã thay đổi sau 20 năm rồi. Mãi thì cũng đến được bãi sông, dưới ánh trăng sáng rực. Gió đêm thổi qua, những bụi cỏ lau cao quá đầu người đung đưa, Hà Nội thay đổi nhanh, nhưng dường như chỉ chỗ này là chưa nhanh đến vậy, vẫn như khi mẹ con tôi từng bên nhau ở đây.
Mẹ tựa vào vai tôi, ngồi lặng trên bãi cỏ, ánh trăng soi xuống khuôn mặt mẹ, tóc bạc lòa xòa bay trong gió. Tôi thì thầm: “Mẹ… những lời mẹ nói khi nãy… chưa bao giờ mẹ nói với con…” Mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng: “Đó là điều mẹ luôn nghĩ về con suốt bao năm… con ơi… mẹ tự hào vì con, nhưng cũng xót con vì mẹ và em mà quên bản thân mình. Giờ con có vợ sắp cưới, lại sắp cả có con đầu lòng, mẹ nhẹ lòng rồi…”
Tôi khóc, nước mắt rơi xuống tay mẹ, mẹ cũng khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lặng lẽ hòa vào đêm trăng. Tay tôi tìm đến cơ thể mẹ, vuốt ve lưng mẹ qua lớp áo mỏng, mẹ ngả vào lòng tôi, hơi thở mẹ ấm áp phả vào ngực tôi. Tôi cởi áo mẹ, rồi quần mẹ, mẹ cũng kéo quần tôi xuống, cả hai trần truồng giữa bãi cỏ lau, ánh trăng soi sáng làn da mẹ – gầy guộc nhưng thân thương. Hôm nay chẳng cần thuốc bôi trơn hay bao cao su, tôi hôn mẹ, môi mẹ khô nhưng mềm, lưỡi mẹ quấn lấy tôi như ngày xưa. Tôi cúi xuống, liếm lồn mẹ, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn 1 chút dưới tiếng mẹ rên: “Con ơi… con ơi… sướng lồn mẹ quá…”
Tôi đỡ mẹ nằm xuống, cỏ lau mềm mại lót dưới lưng mẹ, tôi đút buồi vào từ từ, cảm giác lồn mẹ ấm áp, từ từ, chậm rãi nhấp vào cho mẹ khỏi đau rát. Lồn mẹ không còn chặt nữa, nhưng cái ấm áp ấy tôi yêu suốt đời. “Bạch… bạch… bạch” tôi nhấp nhẹ, mẹ ôm tôi, tay vuốt lưng tôi: “Ư… chậm thôi con…” Tôi hôn lên trán mẹ, nhịp nhàng như sóng sông Hồng vỗ bờ, mỗi nhịp là một lời yêu không nói ra.
Mẹ rên: “Ư… mẹ ra…” lồn mẹ co bóp, không còn mạnh mẽ, nước chảy ra thấm vào cỏ. Tôi nhấp nhanh hơn “Bạch… bạch… bạch…” gió đêm mát lạnh thổi qua, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt mẹ – bình yên, hạnh phúc. Tôi bắn vào trong mẹ, dòng tinh nóng tràn đầy, chảy sâu trong mẹ, mẹ thì thầm: “Ôi… mẹ thích…” Tôi nằm đè lên mẹ, ôm mẹ, cả hai thở hổn hển, hòa vào tiếng gió và tiếng sóng sông, như đoạn cuối của khúc nhạc tình yêu cấm kỵ mà lãng mạn giữa mẹ con tôi.
Bình luận